Lục Ánh Dương vội vàng mở cửa, thấy là Lục Huyền Chu thì thở phào nhẹ nhõm: "Anh cả, hai đang ở trong phòng lầm bầm cái gì , còn thắp cả nến nữa, mau xem ." Cô bé qua cửa sổ thấy trai cứ lẩm bẩm một , dám quấy rầy, định sang gian nhà tây tìm thím Lâm thì may cả về.
Lục Huyền Chu sải bước dài chạy về phía phòng . Anh đá văng cửa, liền thấy ánh thép của lưỡi d.a.o lóe lên, một nhát d.a.o đưa xuống khiến một góc bài vị c.h.é.m lệch . Chậc, c.h.é.m trượt .
Cậu em định hạ đao thứ ba thì cửa đá văng, tay bỗng hẫng một cái, con d.a.o phay gọn trong tay Lục Huyền Chu.
"Anh, về ?"
Lục Huyền Chu nghiêm mặt: "Mày đang làm cái gì đấy?"
Lục Ánh Dương cũng lưng, lo lắng Lục Tiểu Đệ. Chạm ánh mắt đầy áp lực của trai, chuông cảnh báo trong đầu Lục tiểu vang lên inh ỏi.
"Anh, em giải thích! Là bảo mua đồ cho viện nghiên cứu của chị dâu, bảo em lấy tiền trong bài vị của bố, nhưng em tìm mãi thấy chỗ mở nên mới dùng dao."
Lục Ánh Dương lo lắng: "Anh hai, ma nhập ? Ai giấu tiền trong bài vị bao giờ."
Lục Tiểu Đệ vò đầu bứt tai: "Mẹ chứ ai! Em cũng chẳng nghĩ cái gì nữa." Cậu kể đầu đuôi sự việc để chứng minh điên.
Đang thì thấy trai cầm cái bài vị sứt mất ba góc lên, hí hoáy một lúc, phần đế liền mở . Lục Tiểu Đệ hình... Hóa , chỉ là ngốc thôi ? Lục Ánh Dương cũng ngẩn , hóa thật sự giấu tiền trong bài vị.
"Anh, chỗ mở?"
"Bố làm đấy. Lúc rảnh rỗi bố thích làm đồ mộc thủ công." Trong nhà còn lưu ít hộp nhỏ kiểu , chỉ cái là dẹt nhất, hợp với bài vị nhất nên mới Mẹ Lục đem lắp chung .
"Vậy , tay nghề làm mộc của em là di truyền từ bố ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-327-bi-mat-trong-bai-vi-va-toi-ac-cua-ky-su-trang.html.]
Lục Huyền Chu tặng cho em trai một ánh mắt kiểu " là một đức tính ", cất kỹ tiền đặt bài vị chỗ cũ. "Sáng mai, cùng mày."
Lục Tiểu Đệ đáp một tiếng "Vâng", sực nhớ : "Mẹ mặt chị dâu nẻ , bảo mang cả đồ bôi mặt trong phòng chị nữa."
"Biết , hai đứa dọn dẹp ngủ . Không cần đợi , về muộn chút."
Lục Huyền Chu ngoài tìm Thủ trưởng Nguyễn. Vì các thủ trưởng khác đều mặt ở Bắc Kinh nên Thủ trưởng Nguyễn gần như ngày nào cũng ngủ văn phòng. Khi Lục Huyền Chu đến, ông đang định ngủ. Ông liếc hai chân , thầm cảm thán tuổi trẻ khác, nhảy từ tầng ba xuống mà chẳng cả.
"Muộn thế , chuyện gì ?"
Lục Huyền Chu gật đầu: "Tôi điều tra các mối quan hệ của Kỹ sư Trang và phát hiện mối liên hệ giữa ông với Viện trưởng Chu chút đáng ngờ. Viện trưởng Chu vốn thể tiếp xúc với Kỹ sư Trang, trừ khi làm cầu nối. Tôi bắt đầu từ phía bà và phát hiện chồng bà là Giáo sư Liễu. Giáo sư Liễu quen Kỹ sư Trang, hai từng cùng giảng dạy tại Đại học Dân tộc. Chính ông giới thiệu vợ cho Kỹ sư Trang."
Thủ trưởng Nguyễn thể tin nổi: "Cậu chắc chắn chứ? Người đàn ông bình thường nào cam tâm tình nguyện đội mũ xanh lên đầu ?"
"Nếu Giáo sư Liễu cũng bình thường thì ? Bọn họ cùng một giuộc, mua chuộc từ lâu. Kỹ sư Trang kín miệng, nhưng Giáo sư Liễu thì . Ông khai việc Kỹ sư Trang trong hai ba năm qua đảo chỉ làm một hai thử nghiệm hạt nhân. Trong những đó, ông còn bắt từ các hòn đảo lân cận về để làm thí nghiệm. Sau vì sợ c.h.ế.t nên ông dám làm nữa."
Giáo sư Liễu cạy miệng, thừa nhận hai lợi dụng Viện trưởng Chu để moi tin tức từ viện nghiên cứu. họ ngờ Viện trưởng Chu mới c.ắ.n câu thì Lâm Kiến Xuân phá hỏng tất cả. Mọi toan tính trở thành trò , Giáo sư Liễu còn tự biến thành trò hề cho thiên hạ. Hai kẻ đó giờ sang c.ắ.n xé , lòi ít tội danh.
"Còn về việc bán những thông tin gì, cần thêm chút thời gian để làm rõ." Lục Huyền Chu bổ sung: "Tôi cho đến các đảo lân cận điều tra những dân ảnh hưởng bởi phóng xạ và đưa họ kiểm tra y tế."
Thủ trưởng Nguyễn đập bàn: "Được! Toàn bộ tài sản bất chính của hai kẻ tịch thu để bồi thường cho dân hại."
Lục Huyền Chu im lặng, việc bồi thường là chuyện của lãnh đạo, việc của là trả sự thật và sự trong sạch cho mảnh đất .
Thủ trưởng Nguyễn thở dài: "Đến cả giáo sư đại học cũng mua chuộc, các trường khác thế nào, chuyện phiền lưu tâm thêm."