Ngay khi Tô Thanh Từ tưởng giác quan thứ sáu của sai lệch, cô cảm nhận ánh mắt nóng rực của đôi vợ chồng phía . Vì thế, cô giả vờ cúi xuống chỉnh giày, lơ đãng liếc về phía nữa.
Vô cùng trùng hợp, ánh mắt của đối phương một nữa né tránh Tô Thanh Từ.?
Qua mấy trạm, lên xuống tấp nập, Tô Thanh Từ lặng lẽ quan sát, phía vẫn động tĩnh gì.
Rất nhanh đến trạm gần khách sạn Thụy Kim. Tô Thanh Từ dậy, lúc cô cảm nhận đôi vợ chồng phía cũng dắt đứa nhỏ lên theo.
Giờ thì cô chắc chắn trăm phần trăm, đối phương nhắm .
Mang theo cả trẻ con, chắc chắn của Lục gia. Chẳng lẽ gặp bọn buôn ?
Tô Thanh Từ bất động thanh sắc về phía . Cô ăn mặc sang trọng, dáng nữ sinh đơn thuần trải sự đời, xinh một , khả năng nhắm tới là cao.
Xuống xe, Tô Thanh Từ quan sát cảnh xung quanh, đến con ngõ nhỏ phía khách sạn Thụy Kim.
Con ngõ ngày thường chỉ dùng để vận chuyển rác rưởi, đồ ăn thừa của bếp khách sạn nên khá vắng vẻ.
Cô đối phương là ai, nhưng bám theo cô cả quãng đường như chắc chắn .
Đi một đoạn, đôi vợ chồng phía cảnh giác quan sát xung quanh, trao đổi ánh mắt tăng tốc độ. Đứa bé mười mấy tuổi thậm chí chạy chậm hai bước, gọi với theo Tô Thanh Từ: “Chị ơi, chị ơi!”
Tô Thanh Từ khựng , chôn chân tại chỗ.
Ba phía thấy Tô Thanh Từ bất động, chút nắm chắc tình hình, cũng giảm tốc độ.
Người phụ nữ chồng , tay nắm chặt một chiếc khăn, thử thăm dò gọi Tô Thanh Từ: “Tiểu Vân, con chạy đến đây?”
Tô Thanh Từ như cương thi, chậm rãi, cứng đờ xoay , ngay lập tức lên cơn điên, chằm chằm đối phương nở nụ quỷ dị, tĩnh mịch và trầm lắng.
Người phụ nữ rụt cổ , siết chặt chiếc khăn trong tay định tiến lên.
Đây chính là món hàng hiếm , bọn họ theo dõi ba ngày nay. Cô gái ở một tại nhà khách, là nơi khác đến.
Loại ngoại tỉnh , đang độ tuổi xuân thì, xinh , chẳng những dễ tay mà còn lo hậu họa, hơn nữa giá cao, làm một đơn là thể nghỉ ngơi nửa năm.
Ngay lúc đối phương còn đang do dự, Tô Thanh Từ bắt đầu điên dại, lao ngược về phía bọn họ, hai mắt đỏ ngầu.
Đang lúc Tô Thanh Từ chuẩn diễn màn tang thi bò sát, tiếng quỷ gào thét cùng tứ chi vặn vẹo quái dị, thì đứa bé trai run rẩy đầu bỏ chạy.
“Á á á á á á ~, ma a ~”
“Tiểu Hoài, Tiểu Hoài ~”
Gã đàn ông trung niên gọi với theo đứa bé hai tiếng, lập tức chằm chằm Tô Thanh Từ với vẻ mặt hung tợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-431-gia-dien-doa-bon-buon-nguoi.html.]
“Mụ La, nhanh lên, đừng tin nó giả thần giả quỷ, tranh thủ lúc ai!”
Gã đàn ông qua là loại vai u thịt bắp. Tô Thanh Từ cảnh giác chuẩn triệu hồi khẩu s.ú.n.g lục lấy từ chỗ tên đồ tể “Trăm trảm”.
“Anh ~”
“Em cũng , cho em cùng mà ~”
“Nghe lời nào!”
“Em chịu, em cứ chịu đấy!”
lúc , từ đầu ngõ truyền đến tiếng chuyện. Tô Thanh Từ ngay đó là giọng của Khổng Ngọc Trân.
Tay đang định rút s.ú.n.g khựng , cô lập tức đổi phương án, giả vờ hoảng sợ tột độ, đầu chạy thục mạng ngoài.
“Mụ La, mau đuổi theo, bảo là nó giả thần giả quỷ mà!”
Mụ La thấy thế, nắm chặt chiếc khăn trong tay vội vàng đuổi theo: “Tiểu Vân , Tiểu Vân ơi, con đừng chạy nữa, dù giận dỗi cũng thể về nhà a ~”
“Con chịu lấy chồng, chịu xuống nông thôn, bố con mắng vài câu cũng là cho con thôi mà!”
Tô Thanh Từ mụ đàn bà , trong mắt lóe lên vẻ tàn khốc. Thời mà mánh khóe lừa đảo cao tay thế !
“Cứu mạng với, cứu mạng với, bọn buôn bắt cóc ~”
Gã đàn ông cùng mụ La lao lên, túm chặt lấy cánh tay Tô Thanh Từ, miệng quát lớn: “Đồ con gái mất nết tốn cơm tốn gạo, còn chạy lung tung tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Nói gã giơ cao bàn tay to bè lấy đà định tát xuống. Cái tát mà giáng xuống, con gái bình thường chắc ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tô Thanh Từ cúi đầu, luồn qua nách , vòng lưng lập tức lao vút khỏi ngõ.
Khổng Ngọc Trân đang kéo tay trai làm nũng, đột nhiên thấy tiếng kêu cứu của Tô Thanh Từ!
Tô Thanh Từ nhắm ngay Khổng Lục, lao túm lấy ống tay áo , mượn lực xoay nấp lưng , kéo xoay vòng tại chỗ hai vòng.
“Anh cả, cứu mạng ~”
Mụ La và gã đàn ông đuổi theo , miệng vẫn còn mắng c.h.ử.i con gái .
“Tiểu Vân, con đừng hiểu chuyện như thế, bà nội con con chọc tức đến phát bệnh , mau theo chúng về nhà!”
“Các vị đại ca, xin , là nó, con gái đang giận dỗi gia đình đòi bỏ nhà bụi đấy ạ!”
Mụ La giải thích hai câu định lao tới kéo tay Tô Thanh Từ.
Tô Thanh Từ giả bộ hoảng sợ hất tay mụ La : “Tránh , tránh , quen bà, thật sự quen bọn họ. Bọn họ đột nhiên nhảy , cứ khăng khăng là con gái bọn họ, bắt về nhà. Mọi xem, tay bà còn cầm cái khăn kìa, cứ định bịt mũi , chắc chắn là mìn!”