Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Chương 783: Sáng Chủ nhật thong thả

Cập nhật lúc: 2026-03-13 13:13:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Quyên khúc khích. Thấy tâm trạng Đỗ Quyên hơn, Đỗ Quốc Cường và Trần Thị Mai mỉm . Đỗ Quốc Cường bảo: "Đi thôi, xem còn làm món gì ngon cho con nữa nào."

Đỗ Quyên hào hứng: "Chắc chắn là món con thích ."

Trần Hổ từ trong bếp vọng : "Xem , ngoài gà hầm, còn chuẩn làm tôm viên chiên nữa. Lát nữa sẽ cho chảo."

Đỗ Quyên hớn hở: "Món con mê nhất!"

"Chẳng con thích ăn trứng xào mầm hương nhu ? Dạo mầm hương nhu đang mùa tươi nhất, bố ngoại ô hái một ít, tối nay xào cho con ăn nhé." Đỗ Quốc Cường mỉm .

Đỗ Quyên reo lên: "Tuyệt quá ạ!" Cô tựa cửa bếp, : "Con cảm thấy mấy ngày nay gầy hẳn, nhất định ăn bù mới ."

"Cái đó là đương nhiên ."

Trần Hổ sực nhớ : "À đúng , con ? Cái cô gì nhỉ, Tôn Đình Mỹ , cô sinh con trai ."

Đỗ Quyên: "..." Khóe miệng cô khẽ giật giật: "Con tuy bận nhưng mù tịt tin tức , con ạ." Tôn Đình Mỹ sinh con trai thì chắc chắn sẽ vênh váo lắm đây, chắc cái đuôi vểnh lên tận trời xanh mất. mà chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô cả. Đỗ Quyên bảo: "Ai thèm quan tâm cô chứ. con đoán là khi hết thời gian ở cữ, cô sẽ sớm đến mặt con để khoe khoang cho mà xem." Tôn Đình Mỹ luôn coi cô là đối thủ, Đỗ Quyên quá rõ điều đó.

Đỗ Quốc Cường nhận xét: "Cô đúng là đồ ngốc."

Đỗ Quyên xua tay: "Thôi đừng nhắc đến cô nữa, mặc kệ cô ạ. Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất!"

Một vụ án bận rộn suốt hơn một tuần, nhóm Đỗ Quyên tuy là biệt phái nhưng cũng làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Tuy qua thì một tuần là dài, nhưng với một vụ án lớn như , áp lực đè nặng lên vai là điều thể hiểu . Luôn sống trong tình trạng căng thẳng tột độ, rà soát tỉ mỉ từng manh mối nhỏ nhất, dù là bao nhiêu công an chăng nữa thì cũng chẳng ai dám lười biếng, ai nấy đều mệt đến mức nhấc nổi chân.

May mắn , vụ án tiến triển rõ rệt, họ tra hung thủ trong thời gian cực ngắn. Dù hung thủ vẫn bắt nhưng áp lực tâm lý của giảm bớt phần nào. Đỗ Quyên nghỉ liên tiếp hai ngày, cô lì ở nhà ngủ nướng nguyên một ngày thứ Bảy, đến tận Chủ nhật mới lấy tinh thần. Lúc làm việc thì thấy mệt lắm vì tinh thần luôn tập trung cao độ, nhưng khi đột ngột thả lỏng, bao nhiêu mệt mỏi dường như mới bắt đầu kéo đến. tuổi trẻ sức dài vai rộng khác, chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là con sảng khoái ngay.

Cả ngày thứ Bảy ngủ bù nên Chủ nhật Đỗ Quyên dậy sớm với tinh thần phấn chấn. Cảm ơn trời đất, cảm ơn Tề đội cho nghỉ thêm một ngày. Dù dậy khá sớm nhưng Đỗ Quyên vẫn lười biếng cuộn tròn trong chăn dậy ngay. Nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cô mới lồm cồm bò dậy mặc quần áo : "Mẹ ơi, nãy ai đến thế ạ?"

Trần Thị Mai đáp: "Là thím Lan nhà bên, thím sang đổi cho ít trứng gà để bồi bổ cho Duy Trung của con đấy."

Đỗ Quyên gật đầu: "Cũng đúng thôi ạ, Duy Trung thời gian qua cũng vất vả đủ đường ." Đỗ Quyên cảm thấy khối lượng công việc của Giang Duy Trung còn lớn hơn cả nhóm cô. Nhóm cô thì chạy đứt cả chân để rà soát, còn Giang Duy Trung đối mặt với những gì thì khỏi . Cái nghề thực sự ai cũng làm , cần tâm lý cực kỳ vững vàng. Nhất là với vụ án kiểu , ai tâm lý yếu chắc ám ảnh cả đời mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-783-sang-chu-nhat-thong-tha.html.]

Đỗ Quyên nhà vệ sinh rửa mặt chải đầu, ừm, kem dưỡng da hết sạch . Cô gọi: "Mẹ ơi, hôm nay định làm gì ạ?"

Trần Thị Mai hỏi : "Có chuyện gì thế?"

Đỗ Quyên bảo: "Mẹ con cùng dạo phố , kem dưỡng da của con hết ."

Trần Thị Mai đáp: "Con tự , hôm nay ông Vương ở xưởng đám cưới, với bố con dự tiệc. Nhà ông tổ chức ở quê nên bọn sớm."

Đỗ Quyên ngạc nhiên: "Ơ? Sao con nhắc gì nhỉ?"

Trần Thị Mai lườm con gái: "Dạo con bận tối mắt tối mũi, với con làm gì. Tối qua bảo đấy, nhưng lúc đó con đang ngủ mê mệt, chắc là tai lọt tai ."

Đỗ Quyên lầm bầm: "Hồi nhỏ ăn tiệc dắt con theo, giờ con lớn bỏ rơi con, hầy."

Trần Thị Mai lườm thêm cái nữa: "Ai bảo con lớn nhanh như thổi làm gì. Mẹ vẫn nhớ năm con học lớp chín, dắt con ăn tiệc, con còn cao hơn cả chú rể, làm ngượng chín cả mặt."

Đỗ Quyên phản bác: "Thì tại cũng cao mà."

Trần Thị Mai cãi : "Chuyện đó mà giống ? Con to cao như thế, tưởng dắt họ hàng đến để ăn chực cho hời đấy. Mẹ của chú rể còn cố ý hỏi con nhà ai nữa chứ. Mẹ mới chỉ tay một cái, lão đầu bếp Hà mồm mép độc địa ở đơn vị bồi thêm một câu: 'Chà chà, con gái chị mới lớp chín thôi , mà cao hơn cả chú rể thế ?'. Lúc đó chỉ độn thổ cho xong."

Đỗ Quốc Cường bên cạnh ha hả. Trần Thị Mai tiện tay nhéo ông một cái. Đỗ Quốc Cường vội vàng: "Anh sai , sai ."

Trần Hổ lên tiếng: "Đỗ Quyên ơi, cháu cần theo cháu . Nhà giờ khác xưa , cần ăn tiệc cũng đồ ngon ăn. Trưa nay làm món ngon cho cháu."

Đỗ Quyên nịnh nọt: "Cậu là nhất ạ."

Trần Hổ bảo: "Cậu sẽ hầm cho cháu một nồi canh vịt già." Thời gian qua Đỗ Quyên bận rộn quá, Trần Hổ luôn tìm đủ cách để bồi bổ cho cô. Bất kể cô mười chín tuổi , trong mắt ông , cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Đỗ Quyên ngạc nhiên: "Vịt ạ? Nhà vịt ?"

Trần Hổ nhỏ: "Cậu dùng hải sản khô đổi với đấy." Số hải sản Đỗ Quyên đổi về đó, nhà họ lén lút phơi khô một ít để dành.

Loading...