“Con đấy, mau chuẩn ăn cơm .”
“Vâng ạ.”
Đỗ Quốc Cường : “Bố thấy hôm nay thời tiết , chắc mưa nữa , bố định về quê một chuyến.”
Trần Hổ Mai bảo: “Cuối tuần hãy về, em cùng .”
Đỗ Quốc Cường lắc đầu: “Không, bố về hôm nay. Việc nên làm sớm nên làm muộn, bà nội giúp bố để mắt một củ nhân sâm, bố mau chóng về xem, kẻo nhanh chân đến thì hỏng.”
Tuy bây giờ nhân sâm thứ bình thường mua nổi, nhưng ông vẫn sợ nẫng tay . Cẩn thận vẫn hơn.
Trần Hổ Mai gật đầu: “Thế cũng , bà nội giỏi thật đấy, cái cũng để ý .”
Nhà bà từ năm ngoái bắt đầu thu mua nhân sâm mới thấy thứ thật sự dễ kiếm. Thành phố Giang Hoa rừng già rậm rạp, tuy núi nhưng kiểu rừng sâu hun hút, nên đồ cũng hiếm. Có thì chắc chắn là , nhưng dễ tìm. Kiếm một là lắm .
Đỗ Quyên nghi hoặc: “Bố, bố ạ?”
Đỗ Quốc Cường đáp: “Hôm chú Cổ Căn của con thành phố đón hạ phóng, tiện thể nhắn tin cho bố.”
Đỗ Quyên ồ lên: “A, thảo nào.”
Hôm cô tan làm về bố gửi cho Điền Miêu Miêu ít gừng tươi và đồ ăn, cô còn tưởng bố lải nhải chuyện trời mưa ẩm lạnh ở nông thôn khó sống nên mới giúp cô gửi đồ. Hóa là nhắn tin về.
Cũng , mấy hôm nay cô bận tối mắt tối mũi, về đến nhà là đầu óc mụ mị, chẳng để ý bố gì.
Đỗ Quốc Cường lườm con gái: “Bố chẳng với con ? Con đúng là chẳng để lời bố tai gì cả.”
Đỗ Quyên ngượng ngùng gãi đầu: “Dạo con bận quá, chuyện gì cũng qua nổi não nữa.”
Đỗ Quốc Cường hỏi: “Lần bố về quê, con gửi gì cho Điền Miêu Miêu ?”
Đỗ Quyên hỏi : “Hôm bố gửi những gì ạ?”
Đỗ Quốc Cường liệt kê: “Bố gửi ít gừng, trời uống nước gừng trừ hàn là nhất. Ngoài còn một cân thịt muối, với mười cái bánh chưng con gói nữa.”
Tết Đoan Ngọ còn cả tháng nữa mới tới, nhưng nhà họ bắt đầu ăn bánh chưng . Trần Hổ gói hai loại: táo đỏ và nhân thịt. Ông gửi cho Điền Miêu Miêu mỗi loại năm cái.
Đỗ Quyên bảo: “Vậy chắc cần mang gì nữa ạ.”
Đỗ Quốc Cường gật đầu: “Vậy , con tự xem nhé.”
Đỗ Quyên hỏi thêm: “Bố, cần con đổi thêm chút gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-661-chuyen-la-cua-doi-dien.html.]
Đỗ Quốc Cường lắc đầu: “Không cần, trong nhà cái gì cũng , bố mang từ nhà là .”
Đỗ Quyên nhẹ nhàng gật đầu. Cô còn làm nên vội vàng quần áo.
Đỗ Quốc Cường dặn dò: “Mặc ấm nhé, đừng mặc ít quá, trời vẫn ấm lên .”
“Con ạ!” Giọng Đỗ Quyên lanh lảnh vọng .
Trần Hổ Mai : “Con bé Miêu Miêu xuống nông thôn cũng cực khổ, về cũng đừng cứ lấy đồ của nó.”
Đỗ Quốc Cường đáp: “Anh là hạng đó ? chuẩn , mà lấy thì khách sáo quá.”
Đừng nhà ông mỗi về quê đều mang đồ cho Điền Miêu Miêu, nhưng cô bé cũng để chiếm hời. Miêu Miêu là hiếu thắng, chịu lấy của ai cái gì. Mỗi Đỗ Quốc Cường về, cô bé đều chuẩn nấm khô hoặc đặc sản núi rừng để ông mang về. Nhà họ Đỗ thích ăn nấm.
Trần Hổ Mai thở dài: “Nói thì thế, nhưng con gái con đứa một ở đó cũng chẳng dễ dàng gì.”
Đỗ Quốc Cường giải thích: “Em mà lấy, con bé chắc chắn sẽ ngại nhận đồ của Đỗ Quyên. Bạn bè tối kỵ nhất là chênh lệch quá lớn, qua thì con bé mới thấy thoải mái.”
Trần Hổ Mai nghĩ thấy cũng đúng.
Đỗ Quốc Cường tiếp: “Lần về định mang ít thịt, cá với đường. Em thấy ?”
Trần Hổ Mai bảo: “Anh tự xem mà làm.”
Đỗ Quốc Cường : “Bà nội giúp ngóng tin tức, cũng thể để bà làm công .”
Tin tức tuy ăn nhưng đổi đồ . Chuyện nhờ ngoài tin , nên Đỗ Quốc Cường bao giờ về tay . Cứ như chuyện nhân sâm , bình thường làm ? Nhà ai đồ đều giấu như mèo giấu cứt.
Đang chuyện nhà cửa thì Đỗ Quyên mặc áo khoác cửa. Vừa mở cửa, cô chạm mặt Uông Xuân Diễm từ nhà đối diện .
Bốn mắt , Đỗ Quyên suýt chút nữa thì hét lên.
Uông Xuân Diễm ngủ gầm giường cả đêm, mắt sưng húp, quần áo kịp mặc, chỉ ôm trong tay, tóc tai rối bù như con điên. Cô chỉ mặc mỗi cái áo ba lỗ nhỏ và quần đùi, lộ đôi chân trắng hếu.
Đỗ Quyên: “............................................................”
*Kinh hoàng quá, "to" thế !*
“Đỗ Quyên, con thế?” Trần Hổ Mai cửa, tròng mắt suýt thì lồi ngoài.
Uông Xuân Diễm chẳng màng gì nữa, cũng chẳng quan tâm việc con Đỗ Quyên bắt quả tang, cô vắt chân lên cổ chạy như thỏ đế về phía cầu thang để về nhà . Đây là cơ hội Hứa Nguyên tranh thủ cho cô , chạy bây giờ thì còn lúc nào nữa.
Uông Xuân Diễm cứ thế mà chạy, mặc kệ ánh mắt kinh hãi của hai con nhà họ Đỗ.