Đôi mắt trong veo của Tú Lâm như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng về phía đàn ông đang khoanh tay dựa lưng cửa . Dương Khôi mặc một chiếc quần thể thao màu xám và áo phông trắng, vai khoác một chiếc khăn tắm, mái tóc ngắn mượt mà chải chuốt tỉ mỉ như lúc sáng mà buông xõa một cách uể oải. Trên trán vẫn còn đọng một lớp mồ hôi mỏng vẻ như mới tập thể dục. Chú ch.ó tên là Jacky lúc đang xổm cạnh chân chủ với gương mặt cực kỳ ngáo nhưng đáng yêu.
Một một ch.ó trông hài hòa nhỉ, nghĩ với nó mới thật sự là đồng loại. (Tú Lâm nghĩ thầm)
Lúc Dương Khôi cúi xuống vỗ vỗ lưng con chó, nó ngoan ngoãn dậy trong nhà.
“Bác sĩ Châu, chỗ cô đang là chỗ ngày thường con ch.ó của vẫn xả nước, lẻ Jacky tưởng cô chiếm chỗ nên tức giận.”
Dương Khôi chỉ chỗ Tú Lâm đang ở cõng. Đến nước dù dùng lời lẽ khó để trêu chọc Tú Lâm cũng phản bác, đến đây thì còn đường lui nữa, phóng lao theo lao. Tú Lâm nắm lấy xong cửa dậy, cô chật vật vì hình như mắt cá chân thương khi ngã xuống và bây giờ nó đau. Tú Lâm ôm chiếc túi Gladstone khập khiễng về phía Dương Khôi đang . Nhìn một lúc, Dương Khôi phát hiện chân bác sĩ Châu khập khiễng, tư thế vẻ lung lai vì đau.
“Cô ?” Anh nhíu mày lên tiếng hỏi.
Tú Lâm quên mục đích tới đây, cô lắc đầu Dương Khôi.
“Không , trong xem bệnh là !”
Dương Khôi đến ở mép sô pha tự rót một ly đưa lên miệng nhấp một ngụm, Tú Lâm xuống ghế đó mỉm .
"Bác sĩ Châu, cởi quần nữa ? Hay thành nghiện ?"
Tú Lâm khẽ hừ một tiếng, "Không mời đến khám ? Không cởi quần thì mà khám, nên nhớ là bác sĩ khoa tiết niệu, khám chuyên khoa chẳng lẽ khám tim ?"
Chà, cô là bác sĩ đanh đá nhất mà hân hạnh gặp đó, thú vị đấy chứ. (Chủ tịch Dương nghĩ thầm)
"Tôi mời cô đến đây nhưng là để khám bệnh ?" Dương Khôi cầm ấm rót ly đó đẩy ly về phía Tú Lâm.
“Không khám bệnh, mời đến đây làm gì?” Tú Lâm tự hỏi, bởi vì sinh trong gia đình tài phiệt, thương trường như chiến trường, nên cho dù cố chứng tỏ là một tao nhã thì trong lời cũng lộ chút bản chất lưu manh vốn , rõ ràng đây là bản chất của những kẻ côn đồ đội lốt doanh nhân.
“Qua đây ." Dương Khôi vỗ vỗ chỗ bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-8-bac-si-so-cai-gi-so-toi-an-thit-co-sao.html.]
Tú Lâm lắc đầu, “Tôi chỗ , chuyện gì cứ .”
Dương Khôi hiển nhiên là thích nhảm cũng thích khác từ chối, vẻ mặt bướng bỉnh của nữ bác sĩ càng làm hứng thú, thử xem ai ngang bước hơn ai. Lúc Dương Khôi dậy bước qua chỗ Tú Lâm xuống bên cạnh cô. Tú Lâm lườm Dương Khôi một cái đó yên lặng tránh sang một bên. Được , ở đây là nhà của , chỗ nào thì cứ tự nhiên.
“Sợ cái gì, sợ ăn thịt cô ?” Dương Khôi bật .
Không khí trở nên yên lặng, một lúc Dương Khôi từ trong ngăn kéo bàn lấy một lọ thuỷ tinh nhỏ màu nâu.
“Hôm qua cô chơi một , hôm nay coi như chơi , chúng hoà."
Khuôn mặt Tú Lâm bất chợt đỏ bừng khi câu trơ trẽn đầy dung tục từ miệng chủ tịch Dương. Quả đúng là côn đồ đội lớp doanh nhân, còn du học, mà mở miệng tục tằn như . Chơi cái mà chơi? Nếu như ai thấy dễ gây hiểu lầm ?
Cô hắng giọng, “Anh Dương, làm ơn chú ý lời … ”
Tú Lâm còn xong Dương Khôi nhét lọ thuỷ tinh tay cô.
“Mắt cá chân sưng , cầm cái thoa .”
Tú Lâm lọ thuỷ tinh màu nâu trong tay, thì đang đến chuyện hôm qua làm cho mất mặt với chuyện hôm nay con ch.ó của làm cho trật chân. Châu Tú Lâm ơi là Châu Tú Lâm, mày đang suy nghĩ cái gì ? cũng là của dùng từ nên mới gây hiểu lầm.
Nước xuống nước bọt vì hổ, Tú Lâm liếc Dương Khôi, xem tư cách cũng tệ.
Tú Lâm dùng dầu xoa mắt cá chân , “Anh Dương, nếu khám bệnh thì sẽ .”
Ngay khi Dương Khôi định trả lời thì chuông điện thoại của vang lên. Không cần suy nghĩ xem là ai gọi, Dương Khôi vẻ mặt bất đắc dĩ mở máy. Lúc chuông cửa cũng vang lên, Tú Lâm liếc Dương Khôi đầu cửa, Dương Khôi với cô.
“Bác sĩ Châu, mở cửa .”
Tú Lâm hừ lạnh thèm để ý đến Dương Khôi, giúp việc của , trong bụng nghĩ nhưng cũng ráng lên mở cửa. Bên ngoài một phụ nữ duyên dáng sang trọng, một tay cầm điện thoại di động và túi xách trầm ngâm đang mở cửa.
Người phụ nữ cau mày, "Cô là ai?"