Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 7: Tôi muốn bác sĩ Châu đến nhà khám bệnh.

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:46:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tú Lâm đàn ông cố ý làm hành động xổ sàn như thế để trả đũa , cho nên dù cô cố tránh né thế nào cũng vô dụng sức mạnh quá lớn của . May mắn lúc điện thoại di động trong túi của chủ tịch Dương đột nhiên vang lên một tiếng, Dương Khôi chậm chạp buông bàn tay khỏi Tú Lâm, thò tay xuống túi quần lấy điện thoại lướt qua mở máy áp lên tai. Không đối phương cái gì nhưng lúc ánh mắt Dương khôi liếc sang bác sĩ Châu đang yên bất động với cái đầy ẩn ý, đó Dương Khôi tắc điện thoại mở cửa với trưởng khoa đang bên ngoài.

"Trưởng khoa, việc nên , hẹn gặp hôm khác."

Nói xong, Dương Khôi bước , theo lưng là trợ lý Mạnh đang ngơ ngác kế tiếp sẽ xảy chuyện gì. Văn phòng trưởng khoa Tạ cuối cùng cũng yên tĩnh. Nhìn thấy bước phòng là Tạ Minh Quang, Tú Lâm thở phào nhẹ nhõm, xem cái tên yếu sinh lý thật . Tú Lâm nhẹ nhàng xuống ghế sô pha nhỏ giọng giải thích với trưởng khoa.

"Trưởng khoa, con thế nào mà, tuyệt đối sẽ tiết lộ thông tin của bệnh nhân bên ngoài.”

Trưởng khoa Tạ vẻ mặt nghiêm túc.

"Bác sĩ Châu, tin cô quan trọng, mấu chốt ở đây là chủ tịch Dương tin cô thôi! Tôi , làm theo quy tắc với bất cứ ai cũng nhưng nhất định thể dùng quy tắc với những giàu địa vị xã hội, càng chọc đến họ. Rất nhiều thiết y tế trong bệnh viện của chúng là do tập đoàn Dương Thị cung cấp. Chủ tịch Dương yêu cầu cô đến nhà làm bác sĩ điều trị cho . Cô thì , cũng . Nếu cô thực sự kiên quyết , viện trưởng chắc chắn sẽ dám giữ cô ở bệnh viện . Nói trắng , nếu cô đắc tội với chủ tịch của tập đoàn Dương Thị, e rằng việc tìm kiếm một công việc trong tương lai của cô sẽ là một vấn đề đáng lo ngại."

Trưởng khoa Tạ miêu tả khả năng một tay che trời của Dương Khôi một cách vô cùng chính xác và tài tình, Tú Lâm thể giả vờ hiểu. Cô văn phòng của ngây đơ một lúc, tất nhiên thể chịu nổi việc khác ức hiếp, nhưng sách câu trăm trận mới trăm thắng , cho nên bác sĩ Châu mở máy tính lên mạng tìm kiếm thông tin đầy đủ nhất về chủ tịch tập đoàn Dương Thị.

Dương Khôi là con trai út kỳ vọng nhất của gia đình họ Dương. Năm nay 28 tuổi, năm 16 tuổi trúng tuyển học viện cảnh sát, năm 18 tuổi chính thức chọn lực lượng cảnh sát hình sự chính quy của bộ công an, đến năm 22 tuổi thì đột ngột rời ngành du học nước ngoài, ba năm trở về Dương Thị Group làm việc. Mẹ là Trần Quý Lan, một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng trong ngành, khi Dương Khôi trở về giao cho quyền quản lý tập đoàn trang sức mà đó sự quản lý và kiểm soát của con trai lớn là Dương Thiên. Người trụ cột trong gia đình họ Dương cũng là ủy viên chính trị hội đồng thành phố nổi tiếng nhất hiện nay ông Dương Bửu Đằng. Con trai thứ hai Dương Khải kế thừa sự nghiệp chính trị của cha cũng nổi tiếng, thể coi là một ngôi đang lên trong giới chính trị. Người con gái duy nhất của nhà họ Dương là Dương Yến Đình kết hôn với Trần Minh An, giám đốc mới nổi của một công ty về công nghệ thông tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-7-toi-muon-bac-si-chau-den-nha-kham-benh.html.]

Đáng tiếc thông tin về út của nhà tài phiệt nhiều, nhưng cũng đủ chứng minh Dương Khôi là một đại nhân vật mà một bác sĩ nhỏ nhoi như Châu Tú Lâm thể chọc giận. Vì , mặc dù miễn cưỡng, song, bác sĩ Châu một nữa đến văn phòng trưởng khoa để lấy chiếc áo blouse ghi địa chỉ của chủ tịch Dương, đó cúi đầu xin trưởng khoa và hứa sẽ đến nhà chủ tịch Dương đúng giờ theo thời gian ấn định.

Tú Lâm mang theo thiết y tế đơn giản đựng trong chiếc Gladstone đeo lên vai bước lên taxi. Ba mươi phút cổng lớn nơi Dương Khôi đang ở, đưa tay bấm chuông cửa hai nhưng thấy ai, mà đó cánh cửa cổng tự mở .

“Có ai ?” Tú Lâm cao giọng dè chừng hỏi, “Tôi nhà đây?”

Tú Lâm bước cổng, cuối cùng cô cẩn thận đóng cửa nhưng cánh cửa tự nhiên theo điều khiển mà đóng . Chà, đúng là nhà giàu khác, giúp việc chắc an nhàn lắm đây.

Tú Lâm đeo túi xách bước hai bước, cô tiếng gầm gừ, khi cô đầu tìm kiếm thì một vật thể to lớn bốn chân đột nhiên bay thẳng về phía cô. Một con Husky giống ch.ó kéo xe trượt tuyết nguồn gốc ở Siberia lông đen trắng đột ngột lao tới. Tú Lâm hét lên một tiếng ném chiếc túi xách đựng dụng cụ khám bệnh trong tay , cô lảo đảo vì sợ hãi trọng tâm cơ thể định, lưng đập mạnh cánh cửa chống trộm chạm khắc tinh xảo phía lưng bệt xuống đất. Con ch.ó ngoại hình đặc biệt giống Sói với hai màu mắt tình cờ đè lên mắt cá chân của Tú Lâm khiến cô thể cử động , mà động cũng dám. Lúc một giọng từ tính đột nhiên vang lên cách đó xa.

“Jacky, đây.”

Nghe thấy chủ gọi tên của , sinh vật bốn chân chừng to đôi mắt Tú Lâm đó lạnh lùng ngang vung vẩy chiếc đuôi, nó sủa to hai tiếng chạy về phía phát giọng .

Tú Lâm đầu bù tóc rối chật vật mặt đất, cô vẫn còn kinh ngạc hồn. Cách đó xa, Dương Khôi nhếch miệng , với con ch.ó nhưng cố ý lớn tiếng để cho nào đó .

"Jacky, cho dù gặp đồng loại cũng đừng kích động như , hiểu ?"

Loading...