"Ai đây, ngã xuống đất?"
"Mau đưa cô đến phòng cấp cứu, mặt cô tái nhợt thế , lẽ là động t.h.a.i , mau lên....."
"Ôi, đây là bà bầu nhà ai , đến bệnh viện mà chồng cùng,"
"Đừng , đây hình như là thiên kim của Chủ tịch Tô, thảo nào, Chủ tịch Tô gặp chuyện, cô Tô lẽ nhất thời chấp nhận ......"
Phòng chăm sóc đặc biệt, cửa sổ hé mở, ánh nắng ấm áp chiếu lên tấm ga trải giường trắng tinh, Tô Mạt Tranh hai tay xếp gọn gàng ngực, dù ngửa, nhưng vẫn khó làm phẳng những nếp nhăn hàng lông mày đen của cô. Lông mày dần nhíu , đôi môi hồng cũng khẽ mấp máy, đầu mũi lấm tấm mồ hôi.
Sáng, mười giờ, gần trưa.
Có một đám những lời khó hiểu bên tai cô, Tô Mạt Tranh trong giấc mơ của , những đó vây quanh một phụ nữ ngã đất, ngừng vây , chuyện ồn ào. Cái gì mà động thai? Cái gì mà gặp chuyện? Cái gì mà con cái? Tô Mạt Tranh , cố gắng mở miệng, nhưng phát hiện những đó trong ánh sáng, còn cô thì ẩn trong bóng tối, chạm tới , sờ tới , phát tiếng, bóng tối ngột ngạt......
"Con!" Tô Mạt Tranh hét lên một tiếng bật dậy khỏi giường, ga trải giường trượt xuống eo, nhưng cô theo bản năng sờ bụng .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Cạch——" Cửa phòng bệnh đẩy , y tá vui mừng Tô Mạt Tranh tỉnh , "Cô Tô, cô tỉnh !"
Tô Mạt Tranh nhanh chóng vén chăn, bước xuống giường vội vàng nắm lấy vạt áo của y tá, "Con của ——"
Y tá hiểu : "Cô Tô yên tâm, con của cô , bé vẫn còn trong bụng cô, tin cô sờ thử xem." Y tá đỡ cô dậy, đặt cô giường bệnh, "Cơ thể cô Tô cần nghỉ ngơi thật , đừng quá lo lắng, tin rằng Chủ tịch Tô là sẽ gặp may mắn, nhất định sẽ . Chủ tịch Tô những năm qua đóng góp ít cho công tác từ thiện, tin rằng trời cao sẽ phù hộ ."
Sinh linh trong bụng vẫn còn, Tô Mạt Tranh thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi những lời , cô xúc động nắm chặt vai y tá: "Y tá, cha thế nào , ông tỉnh ?"
Mắt y tá cụp xuống, dường như chút đành lòng, chỉ lắc đầu, ánh mắt Tô Mạt Tranh lập tức tối sầm .
" cô Tô cũng đừng quá lo lắng, tin rằng sẽ gặp may mắn, Chủ tịch Tô sẽ tỉnh thôi, mới một ngày thôi mà, đừng quá bi quan." Y tá thoát khỏi tay Tô Mạt Tranh, an ủi nắm lấy hai tay cô.
"Chị, chị......" Tiếng Tô Mạt Cầm vọng từ ngoài cửa phòng bệnh, mang theo vài phần vội vã, vài phần nức nở khàn khàn.
"Mạt Cầm," Tô Mạt Tranh nghi hoặc thốt , đó là sự nhẹ nhõm, xin y tá mà cong môi tái nhợt, "Là em gái ,"
"Được , ngoài ." Y tá mở cửa, Tô Mạt Cầm đ.â.m sầm .
"Chị, chị," Tô Mạt Tranh còn kịp định thần, Tô Mạt Cầm lóc ôm lấy cô, "Em xin , em xin , em chỉ lo buồn cho bản , chị và cha gặp chuyện, em xin chị, là Mạt Cầm , em kịp thời ở bên cạnh hai ......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sung-vat-cua-soi-chong-cu-qua-hung-du-can-ton-to-mat-tranh-hoac-thieu-ngan/chuong-9-anh-ay-khong-can-toi-nua.html.]
Đau buồn, đau khổ...... cái ôm bao trùm, tất cả những cảm xúc tiêu cực ập đến, Tô Mạt Tranh nhắm mắt , che sự chua xót trong mắt, cứng nhắc giơ tay ôm lấy , khô khốc mở miệng, "Mạt Cầm, chị trách em......" Nếu trách, cũng chỉ thể trách , em .
Dù , cô vẫn thể nhớ cảnh tượng đó, hai thể trần trụi xuất hiện ngay mắt cô, Mạt Cầm đầy những vết bầm đỏ, nữ chính là em gái cô, nam chính là chồng cô, cô thậm chí thể tưởng tượng, biểu tượng nam tính của chồng cô và vùng kín của em gái cô kết hợp chặt chẽ......
Tình yêu mà cô tự cho là đúng, trải qua ba năm cho đến nay, cô vẫn luôn ảo tưởng rằng đó chỉ là quyền lợi của riêng cô, quyền lợi của một cô! Huống chi, là em gái ruột của . Nói đau lòng, quan tâm, đó tuyệt đối là giả dối.
Tựa vai Tô Mạt Cầm, Tô Mạt Tranh ngẩng đầu, cố gắng để những giọt nước mắt tràn khỏi khóe mắt lặng lẽ chảy ngược . Nghe tiếng của Tô Mạt Cầm, Tô Mạt Tranh cố gắng mỉm an ủi vỗ nhẹ lưng cô, "Nhìn em kìa, chị trách em , em còn ," môi cô cong lên một nụ cay đắng khó coi, trêu chọc : "Nếu em cứ như , cẩn thận yêu của em cần em đó, đến lúc đó thì gả ——"
Tô Mạt Tranh chỉ đang đùa, nào ngờ thể Tô Mạt Cầm lập tức cứng đờ, tay Tô Mạt Tranh dừng lưng cô, tim đập nhanh hơn vài nhịp, trực tiếp hỏi: "Mạt Cầm, xảy chuyện gì?"
"Chị——" Tô Mạt Cầm lập tức lớn, thể yếu ớt ngừng run rẩy, "Chị, cần em nữa, Lâm cần em nữa, chị......"
Sét đ.á.n.h ngang tai!
Tô Mạt Tranh khi kinh ngạc cũng ngẩn ngơ một lúc, "Mạt Cầm, cho chị , xảy chuyện gì?" Bạn trai của Tô Mạt Cầm tên là Trần Tĩnh Lâm, là thiếu gia của tập đoàn Quang Vũ, coi như là thanh mai trúc mã với Tô Mạt Cầm.
Cô vẫn còn nhớ lờ mờ, bé trông như thư sinh trắng trẻo đó ôm Mạt Cầm mặt cô, thề thốt đảm bảo: Chị, chị yên tâm giao Mạt Cầm cho em, em sẽ chăm sóc cho cô .
Sao thế , Tô Mạt Tranh dù thế nào cũng thể nghĩ .
"Em——" Tô Mạt Cầm cụp mi mắt xuống, cúi đầu lòng bàn tay , "Em chuyện với , em nghĩ yêu em nhiều như , sẽ chê em....." Cô đột nhiên ngẩng đầu lên hét lớn, đôi mắt thanh tú sưng húp như quả óc chó, "Anh , dù em trở thành thế nào, cũng sẽ yêu em, sẽ ở bên em, cả đời cả kiếp đều ở bên em, !"
"Em nghĩ, em nghĩ rằng....." Tô Mạt Cầm , nước mắt tuôn rơi, làm ướt cả khuôn mặt, " chị ơi, chị ?" Tô Mạt Cầm mạnh mẽ lau những giọt nước mắt mặt, vết bẩn đen dính má, càng làm khuôn mặt đó trở nên hài hước và đáng , giống như tình yêu mà cô tự cho là đúng. "Anh gì cả, chỉ chia tay với em......"
"Hai chữ tuyên án t.ử hình em, chỉ hai chữ đơn giản đó, chia tay, ha ha, chị——" Tô Mạt Cầm đột nhiên buông tay cô , trượt thẳng xuống dọc theo mép giường, "Chị ơi, trinh tiết quan trọng đến , quan trọng đến mức, thể đ.á.n.h đổi tình cảm bao nhiêu năm của chúng ......"
Tô Mạt Tranh cứng đờ giường, ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu , Tô Mạt Tranh nheo mắt , Tô Mạt Cầm ôm đầu gối run rẩy ngừng trong ánh sáng chói chang đó.
Những tiếng đau đớn đó, như những mũi kim sắc nhọn, chút thương tiếc đ.â.m sâu tận cùng trái tim cô, trở thành vết thương vĩnh viễn khó lành.
"Chúng lớn lên cùng , học cùng , nghiệp cùng , du học cùng , nụ hôn đầu của chúng đều dành cho đối phương, chúng hẹn sẽ tổ chức đám cưới ở nhà thờ nhất thế giới, chúng định, năm nay sẽ đính hôn....."
Mười mấy năm thanh mai trúc mã, vì một sai lầm của chồng cô, mà khiến em gái cô mất quyền hạnh phúc;
Mười mấy năm thanh mai trúc mã, vì đối phương còn là trinh nữ, mà tàn nhẫn cắt đứt mối tình ?