Sự Ruồng Bỏ Đắt Giá - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:27:26
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"A a a, mấy ngày nay cứ âm u làm tớ tưởng kẻ nào chiếm mất xác chứ? Hu hu, chị em ơi, cuối cùng cũng bình thường trở !"

Tôi: "..."

Kết quả thi công bố, ngoài dự đoán, điểm của ẩn vì quá cao.

Tôi và bố đều kích động, khi đỗ Thanh Đại, Lâm Phượng – bạn cùng bàn của – cũng phấn khích kém.

Cậu gào qua điện thoại: "A a a, Tiểu Du, tớ sùng bái quá, đúng là thần tượng của tớ!"

Tôi cũng làm bài . Kiếp vì tâm lý bất , giai đoạn cuối khi thi gần như sống trong mơ màng, thầy chủ nhiệm lo lắng nhưng tình hình của nên cũng dám gì nhiều.

Sau khi thấy kết quả thi của , cô cũng chỉ bất lực vỗ vai an ủi về phía .

Kiếp , chỉ nỗ lực cho bản mà còn chép những ghi chú ôn tập chia sẻ cho nhiều bạn trong lớp.

Lâm Phượng cũng kèm cặp ít, sự tiến bộ của ai cũng thấy rõ.

Cả lớp chúng đợt thi chung đều , nhiều bạn tới cảm ơn cuốn sổ ghi chép của .

Ngay cả Lương Thi Mộng ở lớp 5 cũng kết bạn với , tin nhắn đầu tiên khi chấp nhận là:

"Cảm ơn ghi chú của đại thần nhé."

Tôi: "..."

Tôi hỏi Lâm Phượng chuyện gì đang xảy , lè lưỡi bảo rằng do thời gian hóng hớt chuyện của Văn Nhân Kính mà quen thôi.

Lương Thi Mộng thi Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, văn hóa chút đuối, nhưng nhờ cuốn ghi chú của vượt xa trình độ thường ngày, nên mới đặc biệt tìm tới xin WeChat để cảm ơn .

Lâm Phượng là một fan hâm mộ, chú ý tới Văn Nhân Kính cũng vì ngoại hình xuất chúng của , theo lời thì tương lai thể debut.

Cậu còn tính sẽ làm fan chân chính đời đầu, khi kiếm một mớ từ việc bán những bức ảnh thời học sinh mà lén chụp của .

là nhiều ý tưởng thật...

Tôi cảnh báo cẩn thận vi phạm pháp luật, khúc khích uống một ngụm sữa, nhai trân châu thở dài vẻ sầu não:

"Haizz, hết yêu nổi , mai debut thật thì tớ cũng chỉ để ảnh trong điện thoại tự ngắm thôi."

Tôi hỏi: "Sao ?"

Cậu hút một ngụm sữa thật dài bí hiểm ghé tai thì thầm: "Nhớ chuyện tớ bảo thương ở chỗ đó ?"

Tôi ngẩn : "Chuyện đó là thật ?"

Kiếp nhớ rõ ràng là nặng đến thế, hơn nữa về với Tần Uyển vẫn những màn ân ái...

Lâm Phượng đáp: "Nghe kể thôi nhé, tớ cũng chỉ kể thôi."

Cậu trái hạ thấp giọng: "Là vì đó từng nh.ụ.c m.ạ một tên lưu manh bỏ học. Sau khi đ.â.m gục trong hẻm, tên lưu manh đó ngang qua thấy liền bồi thêm một cú. Nghe là trúng ngay mục tiêu, suýt chút nữa thì nát ."

"Tớ sợ thấy tự chủ ... hì, hiểu mà!"

"Lương Thi Mộng cũng chuyện nên mới từ bỏ, tìm xin tớ ghi chú của để dốc sức học hành, còn bảo cái loại chỉ dựa dẫm đàn ông."

Tôi: "..."

Trong lòng chút gợn sóng. Tôi vẫn nhớ rõ, khi gã mang Tần Uyển , gã chỉ với lũ bắt cóc một câu:

"Cô đấy, các làm gì thì làm."

Chỉ một cô gái trẻ mặt đám bắt cóc hung ác tàn bạo mà câu đó, ý tứ của gã chẳng cần cũng rõ như ban ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/su-ruong-bo-dat-gia/chuong-4.html.]

Giờ tin gã tặng cho một cú đá, lòng chỉ thấy nực .

6,

Văn Nhân Kính vốn là kẻ tự phụ và kiêu ngạo.

Từ nhỏ gia thế , thêm vẻ ngoài xuất chúng, gã hiếm khi gặp trắc trở nào.

Ở kiếp , cũng nhờ cứu giúp kịp thời nên xảy chuyện , gã viện một thời gian ngắn là xuất viện.

Sau đó còn cùng tham gia kỳ thi đại học.

Những năm đầu khi bố qua đời, gã cảm thấy áy náy với . Đó lẽ là thời gian vị thiếu gia họ Văn Nhân chịu hạ nhất.

Gã luôn tìm đủ cách để dỗ dành , việc thường ngày cũng chăm sóc tỉ mỉ thiếu thứ gì.

Nói ngoa, chỉ cần vô tình nhắc đến điều gì, thì hôm , bằng giá gã đều sẽ mang đến mặt .

Ngay cả khi nước ngoài du học, dù cách xa nửa vòng trái đất, hễ rảnh rỗi là gã bắt chuyến bay đêm trở về.

Có một , gã bay đêm về, đến chỗ lên cơn sốt cao.

Tôi chăm sóc gã bảo: "Sau cần làm , chuyện của bố em liên quan gì tới ."

Chú Văn Nhân và dì Thẩm đủ chăm sóc .

Huống hồ, chuyện của bố vốn dĩ cũng...

Tôi chỉ thể tự trách , tại rõ ràng ngay từ đầu, khiến họ vội vàng chạy đến bệnh viện mới gặp t.a.i n.ạ.n đường.

đó, Văn Nhân Kính nắm c.h.ặ.t t.a.y , ấn lên n.g.ự.c , gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt nóng bỏng :

"Kiều Du, tin là em hiểu vì vội vã trở về?"

Tôi định rút tay nhưng gã giữ chặt hơn, lòng bàn tay là nhịp tim đập mạnh của gã.

Gã dùng tay lấy điện thoại , để mặt một bức ảnh một vị sư cùng trường chặn tỏ tình, đầy căng thẳng:

"Em đồng ý với đấy chứ?"

Nhìn vẻ mặt căng thẳng đó của gã, hiểu bật thành tiếng.

Thực lúc đó, hiểu rõ cảm tình với Văn Nhân Kính, vì mấy năm đó gã đối xử với quá .

Thế nhưng, " mua hoa quế cùng uống rượu, cuối cùng chẳng còn như thời thiếu niên du ngoạn nữa!"

Tôi phủ nhận tấm chân tình của Văn Nhân Kính thời niên thiếu, nhưng thứ gọi là chân tình , là thứ dễ đổi nhất.

Nhất là khi Tần Uyển xuất hiện-

7,

Lần đó Văn Nhân Kính cũng hỏi liệu ở bên gã . Gã bày tỏ với , rằng thích từ lâu.

Tôi cảm nhận tim đập nhanh,

nhưng vẫn rút tay và từ chối.

Ở kiếp , tình cảm của dành cho Văn Nhân Kính phức tạp. Một mặt kiểm soát sự rung động, mặt khác thể tránh khỏi việc nhớ đến cái c.h.ế.t của bố .

bao giờ đổ cái c.h.ế.t của bố cho Văn Nhân Kính - vì đêm đó nếu là khác gặp tình huống , lẽ cũng khoanh tay .

hình ảnh bố đ.â.m đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, mãi quên -

Loading...