Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Chương 268: Chúng tôi khá là kín tiếng

Cập nhật lúc: 2026-01-21 13:55:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đến khu mỏ, Sở Kinh Tây ghé qua y quán thăm Lạc Khê. Vừa lúc bệnh nhân đó , bệnh nhân tiếp theo xuống, Lạc Khê ngửi thấy mùi hương của liền với bệnh nhân một tiếng "chờ một chút", dậy từ bàn chẩn mạch bước .

"Sao tới đây?" Giọng cô trong trẻo, êm tai.

"Anh sắp khu mỏ, qua thăm em ." Sở Kinh Tây giúp cô vén vài sợi tóc lòa xòa tai, xoa xoa bụng cô: "Hôm nay con ngoan ?"

"Ngoan lắm." Ánh mắt Lạc Khê tràn ngập vẻ dịu dàng.

Sở Kinh Tây khẽ ừ một tiếng, nắm lấy tay cô, lồng một chiếc vòng ngọc bích xanh mướt cổ tay cô.

"Vòng tay ?" Lạc Khê giơ tay sờ thử, cảm giác mát lạnh, chạm là ngọc quý thượng hạng.

"Ừm." Sở Kinh Tây cúi , đặt một nụ hôn lên giữa chân mày cô: "Đeo , tự tay làm đấy."

Chỗ chân mày nóng rực, má Lạc Khê ửng hồng, cô khẽ đẩy : "Có kìa."

Biết cô đang thẹn thùng, Sở Kinh Tây trêu cô nữa, một câu "Vậy đây" rời .

Lạc Khê bàn chẩn mạch xuống, bệnh nhân đối diện trêu chọc: "Bác sĩ Lạc, tình cảm của cô và chồng thật đấy."

"Vâng." Lạc Khê phóng khoáng thừa nhận: "Anh yêu , và cũng yêu ."

Phụ tá Linh Chi: ??? Cô mới về nhà ngủ một giấc thôi mà, cảm giác như bỏ lỡ một đoạn cốt truyện đặc sắc thế ? Đêm hôm rốt cuộc xảy chuyện gì mà khiến tình cảm của bác sĩ Lạc và chồng tiến triển thần tốc như ?

Thật chẳng trách cô kinh ngạc, thực tế là cô làm phụ tá cho bác sĩ Lạc hơn nửa năm , chẳng thấy chút dấu hiệu nào cho thấy tình cảm vợ chồng họ cả. Nếu cô nhớ lầm, đây là đầu tiên chồng của bác sĩ Lạc đặt chân y quán.

Trong đôi mắt mấy lớn của Linh Chi đầy rẫy những dấu hỏi chấm khổng lồ. Cho đến khi vị bệnh nhân cuối cùng rời , Lạc Khê chuẩn về nhà, y quán sắp đóng cửa, cô mới vội vàng hỏi nỗi thắc mắc trong lòng.

"Bác sĩ Lạc, tình cảm của cô và chồng đột nhiên trở nên thế?"

"Tình cảm chúng vẫn luôn mà." Lạc Khê trả lời, như để chứng minh cho độ tin cậy của lời , cô còn vỗ vỗ bụng: "Nếu thì đứa trẻ ."

Linh Chi nghẹn lời, dường như cũng lý.

"Chúng khá là kín tiếng, thích khoe khoang tình cảm ." Lạc Khê xua tay: "Tan làm thôi." Nói xong, cô dẫn đầu dắt Tiểu Minh về.

Linh Chi ngẩn đó gãi đầu, vài giây thì chạy huỳnh huỵch tìm Tứ Tiền – thợ đang dọn dẹp tủ thuốc.

"Tứ Tiền, thấy kỳ quái ?" Tứ Tiền hỏi ngược : "Kỳ quái cái gì?"

Linh Chi: "Chồng của bác sĩ Lạc , đây từng đến y quán nào, em cứ tưởng tình cảm họ cơ." Cô còn thầm bất bình cho bác sĩ Lạc nữa chứ, bác sĩ Lạc nết giỏi y thuật, cớ chồng yêu cô cho .

Tứ Tiền bật , hỏi cô: "Cô tại trong học viện Trung y bao nhiêu sinh viên nghiệp ưu tú, mà Diêm chọn cô làm phụ tá cho bác sĩ Lạc ?"

"Chẳng lẽ vì em đặc biệt ưu tú ?" Linh Chi tự tin hất tóc.

"Ha ha." Tứ Tiền bật thành tiếng: "Hôm nay mới phát hiện , cô chỉ đặc biệt ngốc mà còn đặc biệt tự tin nữa."

"Nói ai ngốc đấy?" Linh Chi chịu: "Em ngốc chỗ nào? Em rõ ràng thông minh lắm nhé."

"Thông minh mà cô tình yêu của Diêm dành cho bác sĩ Lạc đều giấu trong những chi tiết nhỏ ?" Tứ Tiền chỉ bên trong y quán: "Cô phát hiện , trong y quán của chúng , một chỗ nào góc nhọn cả, ngay cả nhà vệ sinh cũng lát gạch chống trơn trượt, ngóc ngách đều thiết kế để bác sĩ Lạc thuận tiện nhất. Hồi đó khi trang trí y quán, bản vẽ thiết kế là do đích Diêm trao đổi và xác định với nhà thiết kế đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-268-chung-toi-kha-la-kin-tieng.html.]

Linh Chi "A" lên một tiếng, kỹ thì đúng như lời Tứ Tiền , nơi đều là thiết kế bo tròn, bàn ghế băng ghế một góc nhọn nào, càng những vật trang trí rườm rà gây vấp chân.

Chi tiết chính là thứ gây cảm động nhất.

Sự yêu thương thầm kín ập đến khiến Linh Chi suýt thì nghẹn ngào. Cô nhớ ánh mắt của đàn ông sáng nay, rõ ràng một đôi mắt lạnh thấu xương, nhưng khi bác sĩ Lạc tan chảy thành nước.

"... chuyện đó thì liên quan gì đến việc em chọn làm phụ tá?" Linh Chi đầu hỏi tiếp.

"Bởi vì Diêm cần một phụ tá thông minh. Cô tuy ngốc một chút, nhưng thắng ở chỗ đơn thuần, lương thiện nhát gan, sẽ làm chuyện gì tổn thương bác sĩ Lạc." Tứ Tiền đưa đáp án.

Linh Chi: ... Hóa đặc biệt ưu tú, mà là đặc biệt khờ khạo? Chuyện mà để đám bạn học ưu tú thông minh chắc họ c.h.ế.t mất, khi nhờ chỉ thông minh thấp mà nhận mức lương mà chỉ thông minh cao cũng kiếm nổi. Cảm giác... cũng khá là sướng thầm.

Nhà họ Diêm.

Lạc Khê về đến nhà, quần áo, ăn chút gì đó tìm Diêm La. Đã bái sư , cô định đợi sinh xong mới học. Sở Kinh Tây nỗ lực như , cô cũng thể lười biếng.

Nghe cô theo học y thuật ngay từ hôm nay, Diêm La hai lời ném cho cô một cuốn y thư: "Khi nào cô thuộc lòng cuốn sách đến mức ngược cũng trôi chảy thì lúc đó hãy đến tìm ."

"Vâng ạ." Lạc Khê cũng hai lời, nhận lấy cuốn sách, hỏi: "Vậy ông nội, trưa nay ông ăn gì ạ?"

"Hỏi cái làm gì?" Diêm La liếc mắt cô: "Cô định làm ?"

Lạc Khê mỉm : "Cái đó đợi mắt con khỏi mới làm cho ông , bây giờ con chỉ thể dạy bà Bạch làm thôi."

"Sao, dỗ dành để chữa khỏi mắt cho cô ngay bây giờ ?" Diêm La nheo mắt.

"Ông nghĩ nhiều ." Lạc Khê lắc đầu: "Con độc tạm thời chỉ thể ức chế chứ thể trừ tận gốc, con làm khó ông ."

"Làm khó cái rắm." Diêm La giọng điệu khinh miệt: "Độc dễ giải lắm, chẳng qua là vì cô đang mang thai, dùng t.h.u.ố.c sẽ gây hại cho đứa trẻ. Cô cứ theo học cho t.ử tế, đợi sinh xong, tự cô cũng thể giải ."

"Vâng , ông nội là giỏi nhất, con nhất định sẽ theo ông học tập thật ." Lạc Khê vốn giỏi dỗ dành già, cô híp mắt đưa chủ đề : "Vậy trưa nay ông món gì ăn ạ?"

Diêm La: "Gà hấp lá sen gạo nếp." Lạc Khê: "Không vấn đề gì ạ."

dậy tìm bà Bạch, bảo bà trưa nay làm món gà hấp lá sen gạo nếp. Bà Bạch đang bận thêu thùa, đặt rổ xuống hỏi: "Làm thế nào hả cô?" Lạc Khê một tràng dài các loại nguyên liệu, bảo bà chuẩn .

Bà Bạch bếp, Lạc Khê lấy điện thoại gọi cho Khương Thư Vân, nhờ cô qua một chuyến. Những chữ trong y thư thấy, nhờ Khương Thư Vân giúp dịch sang chữ nổi.

Khương Thư Vân đến nơi, cần giúp dịch y thư và đó Lạc Khê cần thuộc lòng cuốn sách , liền đề xuất một cách : "Lạc Khê, thể tự dịch mà. Tớ cho , lúc dịch cũng tương đương với việc học thuộc lòng một ."

Cô thường dùng cách để dạy học sinh khiếm thị học thuộc sách, hiệu quả cao hơn nhiều so với việc cô dịch xong mới đưa cho học sinh tự học.

" là cô giáo Khương khác." Lạc Khê giơ ngón tay cái: "Sao tớ nghĩ ý tưởng thế nhỉ."

Khương Thư Vân trêu chọc: "Cậu câu 'mang t.h.a.i ngốc ba năm' ."

Lạc Khê ngẩn : "Thế thì xong , chê bạn ngốc nghếch ?"

"Không ." Khương Thư Vân kiên định lắc đầu, bỗng chuyển tông: " tớ sẽ xa một chút mỗi khi lên cơn ngốc."

Lạc Khê: ... Người bạn cần nữa , "nhựa" quá mất.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác cộng thêm đau lòng của cô, Khương Thư Vân đến gập cả . Lạc Khê giả vờ giận dữ lao tới đ.ấ.m nhẹ cô , hai cô gái nhanh chóng đùa nghịch náo nhiệt cả một vùng.

Loading...