Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Chương 131: Cô nguyện ý hy sinh một lần chứ?
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:48:18
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe dừng lầu nhà Tô Diệp, Sở Kinh Tây nhận một cuộc điện thoại quan trọng nên dặn Trần Thuật theo giúp mang hành lý lên.
"Phu nhân." Trần Thuật phía , suy nghĩ một lát vẫn lên tiếng: "Lần tiệc từ thiện đó, Sở tổng vốn chỉ định thử lòng nhà họ Ninh, ngờ đêm đó nhà họ Ninh tay ngay. Thực sắp xếp cho chuẩn sẵn vệ sĩ cho , nhất định thể bảo vệ an cho ."
"Sau sự việc đó Sở tổng vô cùng hối hận. Rõ ràng bắt tên sát thủ đó là thể khống chế nhà họ Ninh, lấy quyền bỏ phiếu của họ trong hội đồng quản trị, nhưng đem tên sát thủ giao cho cảnh sát, từ bỏ lợi ích ngay mắt. Anh suýt mất mạng vì sự tự phụ của , nếu còn dùng mạng của để đổi lấy lợi ích thì thực sự xứng làm chồng của nữa."
"Phu nhân, Sở tổng đây lẽ từng ghét , nhưng từ khi nhận thích , từng làm điều gì khiến đau lòng cả. Người thể tha thứ cho một ?"
Lạc Khê ngẩn . Cô cứ ngỡ đó Sở Kinh Tây thể khống chế nhà họ Ninh là vì họ làm việc quá sạch sẽ, dù sát thủ bắt cũng thể lôi kéo nhà họ Ninh cuộc. Không ngờ rằng, cơ hội đó là do Sở Kinh Tây tự từ bỏ, vì gì khác, chỉ vì mất tư cách làm chồng của cô.
Lòng Lạc Khê nhất thời càng thêm rối loạn. Trần Thuật đến đó thôi, thêm lời nào nữa, giúp cô xách hành lý xuống lầu.
Lạc Khê định tìm Tô Diệp, cũng tạm thời tách khỏi Sở Kinh Tây để bình tâm , suy nghĩ kỹ về tương lai. Thế nên cô dùng vài câu đuổi khéo Sở Kinh Tây đang quyến luyến rời , đó bắt xe đến đoàn múa. Cô hề rằng mạng, bài đăng về việc "Sở Kinh Tây cầu xin ly hôn cửa Cục Dân chính" gây sốt, cũng Mạnh Như Tuyết vì quá tức giận mà ngất , may nhờ qua đường hảo tâm phát hiện mới giữ mạng nhỏ.
Đến đoàn múa, Lạc Khê kéo một qua đường hỏi thăm phòng tập ở .
"Buổi tập kết thúc , cô tìm ai?" Người qua đường hỏi.
Lạc Khê đáp: "Tớ tìm Tô Diệp, ?"
"Thủ lĩnh Tô thì ai mà chẳng ." Người đó tùy ý chỉ một hướng: "Cậu đang ở văn phòng đoàn trưởng đấy."
Lạc Khê cảm ơn theo hướng chỉ.
Văn phòng đoàn trưởng.
Trong căn phòng quá lớn, chen chúc mười mấy , lúc đang tranh cãi đỏ mặt tía tai về việc nên thế Tô Diệp .
Đoàn trưởng sức bảo vệ Tô Diệp: "Chuyện hôm qua nhà họ Cố đính chính , Tô Diệp và Cố đại thiếu gia trong sạch, chuyện làm ảnh hưởng đến buổi công diễn của chúng ?"
Phó đoàn trưởng ý kiến trái chiều: "Chuyện xảy là thông tin cá nhân của Tô Diệp lộ sạch, bao gồm cả việc là nữ chính của buổi công diễn . Cô xem mạng gì ? Để một đầy rẫy scandal đảm nhận vai nữ chính màu đỏ (vai chính diện cách mạng), đó là sự sỉ nhục đối với các liệt sĩ cách mạng. Đã ít lên tiếng đòi chúng , nếu họ sẽ trả vé."
"Đoàn trưởng, chúng cô quý Tô Diệp, nhưng buổi công diễn ý nghĩa trọng đại với đoàn. Nếu vì một mà hỏng việc, liệu cô gánh nổi trách nhiệm , là gánh nổi?" Có về phía phó đoàn trưởng.
"Cô là đoàn trưởng, đừng Tô Diệp chỉ là học trò của cô, cho dù là con gái ruột thì cô cũng thể hy sinh cả đoàn để thiên vị . Tôi đề nghị Tô Diệp bằng Trần Hinh, Trần Hinh nhảy thua kém gì Tô Diệp, thể gánh vác trọng trách ."
"Tô Diệp, vì danh dự của đoàn chúng , cô nguyện ý hy sinh một chứ?" Có trực tiếp đá quả bóng sang phía Tô Diệp.
Tô Diệp tỏ vẻ đại nghĩa: "Tất nhiên ."
"Tô Diệp!" Nam chính bên cạnh quát khẽ: "Đừng bậy, chuyện theo đoàn trưởng."
Đoàn trưởng cũng lườm cô một cái. Tô Diệp đáp sư phụ bằng một ánh mắt tinh nghịch, đó sang với những kẻ Trần Hinh thế : "Tôi thể làm diễn viên chính, nhưng khuyên các khi thì nên kiểm tra lý lịch cho kỹ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-131-co-nguyen-y-hy-sinh-mot-lan-chu.html.]
"Ý cô là gì?" Có hỏi.
Tô Diệp hai lời, rút một xấp ảnh từ trong túi ném lên bàn. Sắc mặt Trần Hinh lập tức biến đổi, phản ứng đầu tiên là lao tới giật lấy xấp ảnh đó.
"Cô hốt hoảng cái gì." Tô Diệp chặn cô , một cách vô hại: "Cây ngay sợ c.h.ế.t , lúc cô thuê bôi đen , hốt hoảng ."
"Tôi ." Trần Hinh lớn tiếng phủ nhận: "Tôi giống cô là đại tiểu thư, lấy tiền thuê hãm hại cô."
"Cô tiền, nhưng đàn ông cô tìm thì đấy." Tô Diệp nháy mắt với nam chính, hiểu ý liền bước tới giúp cô chặn Trần Hinh .
Tô Diệp rảnh tay, rút một tấm ảnh: "Người đàn ông là kim chủ của Trần Hinh, lão tổng của một công ty giải trí, kết hôn, con trai còn lớn tuổi hơn Trần Hinh. Trần Hinh l..m t.ì.n.h nhân cho ông , điều kiện là ông giúp cô giải ước với đoàn múa, đó lăng xê cô showbiz làm ngôi . Tôi chỉ vì tung tin đồn nhảm mà các đòi , Trần Hinh tư cách gì để thế ?"
Phó đoàn trưởng và những khác sa sầm mặt, vội vàng xem đống ảnh.
"Đừng xem, đều là giả cả, đó là ảnh Tô Diệp cắt ghép để vu oan cho !" Trần Hinh gào lên, nhưng nam chính chặn thể giật ảnh, uất ức phát .
Ảnh cắt ghép , đều mắt để tự phân biệt. Phó đoàn trưởng run rẩy tay, ném một tấm ảnh cô mật với lão già sang: "Trần Hinh, cô làm quá thất vọng."
Tấm ảnh rơi xuống đất, Trần Hinh xuống, suýt chút nữa ngất . Đó là ảnh giường chiếu của cô .
"Cô xâm phạm quyền riêng tư của , sẽ kiện cô!" Cô giận dữ gào lên với Tô Diệp.
Tô Diệp nhạt: "Giờ thì bảo ảnh cắt ghép nữa ?"
Trần Hinh: "..."
"Cứ kiện , điều ảnh chụp mà là kim chủ của cô chụp đấy, nhớ đừng kiện nhầm ." Tô Diệp thản nhiên, còn bụng nhắc nhở.
Thân hình mảnh mai của Trần Hinh run lên, dường như thể tin tai . Tô Diệp dứt khoát " bụng" đến cùng: "Xem cô giám đốc Triệu sở thích chụp ảnh riêng tư của phụ nữ . Vậy cô cẩn thận đấy, trong tay ông dường như còn ít video, nếu để lộ ngoài, cô chỉ nước đóng phim lớn thôi."
Nói xong như nhớ gì đó, cô bổ sung thêm: "Cũng đấy chứ, giám đốc Triệu lén lút cũng sản xuất loại phim đó mà."
Nam chính: Phụt! Xin vì một cách thiếu đạo đức như , nhưng chiêu đúng là quá thâm.
Đoàn trưởng đỡ trán, khiển trách một câu: "Được , lùi một bước biển rộng trời cao." Sau đó bà phó đoàn trưởng: "Bây giờ các vẫn kiên trì để Trần Hinh thế Tô Diệp chứ?"
"Cho dù thì Tô Diệp cũng đừng hòng làm nữ chính nữa. Cô với gì khác , quyến rũ trai của vị hôn phu , cô còn trơ trẽn hơn!" Trần Hinh đúng là kiểu c.h.ế.t cũng kéo theo Tô Diệp đệm lưng.
Phó đoàn trưởng tán thành gật đầu: "Trần Hinh sai, Tô Diệp bắt buộc đổi."
Đứng ngoài cửa trọn vẹn câu chuyện, Lạc Khê hiểu việc. Phó đoàn trưởng nhất quyết đòi Tô Diệp, bề ngoài là vì đoàn múa, thực chất là đang đấu đá với đoàn trưởng để tranh giành quyền quyết định trong đoàn.
Giang hồ đúng là ở khắp nơi mà. Một đoàn múa nhỏ bao nhiêu , cấp lãnh đạo đồng tâm hiệp lực phát triển đoàn mà lo tranh quyền đoạt lợi, bảo Tô Diệp thất vọng về đoàn múa đến .
Lạc Khê lắc đầu, trực tiếp đẩy cửa bước : "Tôi xem ai dám thế ."