Tục ngữ câu vợ con rể, càng càng thích. Câu kiểm chứng chính xác Cô Đàm, Cố Trạch Dã thế nào cũng thấy thuận mắt. Lại nghĩ đến con rể thế mà Tô Diệp ly hôn, thế là cô thế nào cũng thấy ngứa mắt, chê cô cán vỏ bánh mỏng quá thì cũng chê cô cán dày quá. Ngược Cố Trạch Dã, sủi cảo gói đến cũng Cô Đàm tìm góc độ để khen.
Tô Diệp riết cũng quen, lúc ăn sủi cảo đặc biệt múc cho Cô Đàm một đĩa đầy: "Cô ăn nhiều , Tiểu Cố yêu của cô nấu đấy."
Ăn thì ăn.
Cô Đàm nếm một cái, nương theo lời cô khen Cố Trạch Dã một trận tơi bời.
Tô Diệp phục , đây vẫn là Cô Đàm ngày xưa thường mắng chúng cô thét ?
Cô Cố Trạch Dã một cái, rốt cuộc cho Cô Đàm uống t.h.u.ố.c mê gì ?
Cố Trạch Dã trả lời cô bằng ánh mắt: Sức hút nhân cách.
Tô Diệp mắng thầm: Xì!
Cố Trạch Dã vui vẻ.
Bữa trưa ăn đơn giản, nhưng cả ba đều ăn thỏa mãn. Ăn xong Cố Trạch Dã tranh rửa bát, Cô Đàm khen một trận.
"Cô nghỉ ngơi chút ạ." Tô Diệp đến mòn cả tai: "Mẹ ruột cũng từng khen như thế."
Cô Đàm: "Thế thì ruột nó cũng giống em, mắt ."
Tô Diệp: ...
"Không , rốt cuộc cô thấy ở điểm nào ạ?"
"Thế em thấy nó chỗ nào mà nhất quyết ly hôn?" Cô Đàm hỏi ngược .
Tô Diệp cứng họng, nửa ngày mới ấp úng một câu: "Em lý do buộc ly hôn."
"Cô thấy em chính là dở ." Cô Đàm đưa tay dí trán cô, nhắc nhở: "Đàn ông hàng trôi nổi , làm làm mẩy mất thật thì mà ."
Tô Diệp gật đầu liên tục: "Vâng , cô đừng giáo huấn em nữa. Em với cô chuyện chính ạ."
Cô Đàm: "Em ."
"Em cùng mở một đoàn múa, rằm tháng là khai trương, thiếu ạ, mời cô tái xuất giúp em." Tô Diệp .
Cô Đàm ngày nào cũng quan tâm đến cô, tự nhiên chuyện đoàn múa Nam Phong, cũng sớm giúp cô suy nghĩ đến vấn đề . Vốn nghĩ nếu cô đến tìm bà, bà sẽ tìm cô, giờ cô nhắc đến, bà cũng nhân tiện với cô.
"Cô lớn tuổi , lười di chuyển, cũng dạy nổi nữa. Cô giới thiệu cho em hai , cũng là học trò cô dạy dỗ, em gặp thử xem hợp ."
Tô Diệp vui vẻ : "Cô giới thiệu chắc chắn là hợp, cô đúng là ruột của em."
"Bớt rót mật tai cô." Cô Đàm gửi phương thức liên lạc cho cô: "Hai là vợ chồng, em liên hệ một là ."
Tô Diệp lưu , khuyên bà: "Cô cũng mà, giúp em quản lý công việc, Thâm Thành dưỡng hơn Bắc Kinh, cái eo của cô đến Thâm Thành chắc chắn sẽ dưỡng ."
Hồi trẻ Cô Đàm múa thương eo, để di chứng, Bắc Kinh quá lạnh, thích hợp dưỡng thương. Trước cô khả năng hiếu kính bà, giờ khả năng , tự nhiên đón về bên cạnh, những lời đó đều là cớ.
Tấm lòng của cô Cô Đàm , vỗ vỗ tay cô: "Em là đứa hiếu thuận, trong lòng cô hiểu rõ. Tục ngữ dời thì sống cây dời thì c.h.ế.t, già lăn lộn nữa, sống ở phương Bắc nửa đời , thích nghi khí hậu phương Nam."
Tô Diệp còn khuyên nữa, nhưng thái độ Cô Đàm kiên quyết, thấy Cố Trạch Dã từ bếp , bèn : "Được , tối nay các em , nhân lúc buổi chiều rảnh rỗi thì gặp họ , đừng tiêu tốn thời gian ở chỗ cô nữa."
Tô Diệp lưu luyến nỡ, Cô Đàm xua tay đuổi cô: "Đi , rảnh thường xuyên đến thăm cô là ."
"Vậy cô bảo trọng sức khỏe ạ." Tô Diệp đành thôi, đợi đến khuyên tiếp, khuyên nhiều Cô Đàm kiểu gì cũng lung lay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-499-me-vo-nhin-con-re.html.]
Cô và Cố Trạch Dã khỏi tòa nhà, tâm trạng vẫn ủ rũ. Cố Trạch Dã ở trong bếp thấy cuộc trò chuyện của hai cô trò, an ủi cô: "Người già đều thích đổi chỗ ở, đừng nản lòng, từ từ thôi."
Tô Diệp cũng chuyện dễ, thở hắt một xốc tinh thần, : "Tôi gặp hai , về khách sạn ."
"Tôi về cũng việc gì, đưa em ." Cố Trạch Dã lấy chìa khóa xe bấm mở.
Tô Diệp kiểu cách chuyện , theo lên xe.
Cố Trạch Dã khởi động xe: "Đi ?"
"Tôi gọi điện thoại ." Tô Diệp lấy điện thoại .
Cố Trạch Dã lái xe khỏi khu chung cư , thì gặp một nhóm , bảy tám gã đàn ông ăn mặc lôi thôi lếch thếch đang xô đẩy một , đó mặt mũi bầm dập, rõ ràng là đánh.
Anh ý định lo chuyện bao đồng, xe lướt qua nhóm đó. Tô Diệp tò mò thêm một cái, cảm thấy mặt mũi bầm dập trông quen, nhưng cũng nhớ là ai.
lúc điện thoại kết nối, cô liền chuyện với đối phương, hẹn địa điểm gặp mặt.
Cúp điện thoại, Tô Diệp mở bản đồ, nhập điểm đến, bắt đầu dẫn đường, chỉnh âm lượng lớn lên, đặt điện thoại lên giá đỡ, đó chìm suy tư.
Cố Trạch Dã hỏi cô: "Nghĩ gì thế?"
"Nghĩ về lúc nãy." Tô Diệp gãi gãi đầu: "Cứ cảm thấy quen, nhưng nhớ nổi."
"Chắc là hàng xóm cùng khu thôi." Cố Trạch Dã : "Trước đây em thường xuyên đến nhà Cô Đàm, thấy khác trong khu quen mặt cũng bình thường."
Một câu bất chợt như mở chiếc hộp ký ức của Tô Diệp, khiến cô chợt nhớ đó là ai.
"Quay đầu, ."
Cô hét lên gấp gáp, Cố Trạch Dã lập tức đạp phanh, biển báo phía , chuyển làn sang trái ngoài cùng, đầu ở ngã tư phía lái xe , đồng thời hỏi cô: "Sao ?"
"Hình như nhớ đó là ai , nhưng chắc chắn, xem ." Tô Diệp .
Cố Trạch Dã lái xe khu chung cư, vẫn đỗ ở vị trí nãy. Tô Diệp xuống xe chạy về phía nhà Cô Đàm, khỏi thang máy thấy tiếng đập phá loảng xoảng, chính là truyền từ nhà Cô Đàm.
Tim Tô Diệp thót lên một cái, chạy tới đập cửa, đập cửa rầm rầm.
Cố Trạch Dã kéo cô lưng, đá một cái cửa, giọng trầm lạnh: "Mở cửa."
"Đứa nào đá cửa thế." Có kẻ c.h.ử.i bới mở cửa, bất ngờ thấy một đàn ông ăn mặc sang trọng, khí thế lạnh lùng thì giật : "Mày... tìm ai?"
Cố Trạch Dã dắt Tô Diệp trong.
Đối phương lập tức chặn : "Mày là ai, tìm nhầm nhà ."
"Tô Diệp, Tiểu Cố, hai đứa mau ." Trong nhà truyền đến tiếng gấp gáp của Cô Đàm.
"Cô Đàm." Nghe thấy tiếng bà, Tô Diệp càng cuống, quát mắng kẻ chặn cửa: "Các đang phạm pháp hiểu , tránh cho ."
Cố Trạch Dã: "Tránh ."
Giọng lớn, nhưng trầm, còn lạnh hơn cả trời bên ngoài.
Có một loại chính là như , trời sinh mang theo khí thế khiến sợ hãi, Cố Trạch Dã chính là loại .
Kẻ chặn cửa ngượng ngùng nhường đường.
Tô Diệp vội vàng xông , thấy phòng khách bừa bãi lộn xộn, đàn ông mặt mũi bầm dập co ro trong góc tường, Cô Đàm ghế sofa, trông vẻ thương tích gì.
Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.