Vệ Lãng Chu Kiện đấu với vệ sĩ, chỉ cảm thấy đúng là vớ món hời lớn , tăng lương, nhất định tăng lương, bảy nghìn tệ thuê bảo vệ thế , thủ của làm vệ sĩ cũng thừa sức.
Bốp!
Trận đấu cuối cùng kết thúc bằng việc Chu Kiện trúng một cú đ.ấ.m lùi vài bước, vệ sĩ với Chu Kiện: "Thân thủ tồi."
"Anh cũng tồi." Chu Kiện .
Vệ sĩ: "Có dịp đổi chỗ khác đấu tiếp."
Chu Kiện: "Được."
Vệ sĩ về phía Cố Trạch Dã.
Cố Trạch Dã hài lòng gật đầu: "Người tồi, làm vệ sĩ cho Tô Diệp ."
"Tôi chắc chắn ý kiến, chỉ sợ Tô Diệp chịu nhận." Vệ Lãng .
"Tôi với cô ." Cố Trạch Dã bỏ câu lên xe.
Vệ sĩ đó lên ghế lái, Tôn Khải lên xe cuối cùng, khi trao cho Lý một ánh mắt tán thưởng.
Việc làm lắm.
Anh Lý thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Cố tổng hài lòng, thì công việc của coi như thành viên mãn .
Bên xe Cố Trạch Dã chạy đường chính, Tôn Khải đầu : "Xem đoàn trưởng Vệ nghi ngờ đến ngài."
Địa điểm cũ của Đoàn múa Khởi Mộng khi họ giải tán Cố Trạch Dã mua , Vệ Lãng đang tìm địa điểm, liền sắp xếp ngay cho Lý giả làm chủ nhà đăng tin lên công ty môi giới, chỉ định chỉ cho thuê tên là Vệ Lãng.
Đương nhiên, bạn bán vật liệu nội thất mà Lý đó, cũng như mấy bảo vệ , đều là do sắp xếp , cố ý để vệ sĩ thử thủ của Chu Kiện, cũng là để xóa bỏ sự nghi ngờ của Vệ Lãng, nếu ai gặp chuyện liên tiếp cũng nghi ngờ.
Cố tổng nhà họ , lúc nào cũng âm thầm bỏ như , thế thì đến tết Công-gô mới theo đuổi vợ.
Tôn Khải thở dài suốt dọc đường đến Câu lạc bộ múa Nam Phong, Cố Trạch Dã xuống xe liền bảo họ về, tài xế của Vọng Nguyệt Đài đến, sẽ đưa và Tô Diệp về nhà.
Vệ sĩ lái xe , Cố Trạch Dã xe mới dám trò chuyện với Tôn Khải: "Anh Tôn, Cố tổng thế , cái gì cũng làm bà chủ, cái gì cũng cho bà chủ , thế thì bà chủ cảm động kiểu gì."
"Ai bảo chứ." Tôn Khải cũng đang rầu rĩ chuyện đây.
Vệ sĩ nhanh trí: "Hay là chúng tiết lộ cho bà chủ một chút?"
"Cậu c.h.ế.t ?" Tôn Khải lắc đầu: "Tôi dám ."
Vệ sĩ rụt cổ , cũng dám.
Rồi hai đồng loạt thở dài.
Cố Trạch Dã đến đón , đợi Tô Diệp lên tiếng, đám Hứa Khả biến mất với tốc độ nhanh nhất, cứ như gặp Diêm Vương sống , xem ai chạy nhanh hơn.
Tô Diệp trách móc: "Anh dọa họ sợ ."
"Có ?" Cố Trạch Dã cảm thấy gì.
Tô Diệp: "Anh thấy họ chạy nhanh thế nào ?"
Cố Trạch Dã: "Anh tưởng họ đều làm bóng đèn."
Khóe miệng Tô Diệp giật giật, mắt mù .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-483-an-cung-co-cai-gi-cung-la-my-vi-nhan-gian.html.]
"Thật đấy, viện khám mắt ."
Chắc chắn vấn đề.
Cố Trạch Dã nhớ chuyện cũ năm xưa, : "Được thôi, em đăng ký giúp , đây sở trường của em ."
Một câu khiến Tô Diệp cũng nhớ chuyện năm xưa, phì , giờ nghĩ lúc đó cũng là nghé con sợ hổ, đến cả Cố Trạch Dã cũng dám trêu chọc.
Hảo hán nhắc chuyện dũng cảm năm xưa.
Tô Diệp xua tay: "Đi thôi thôi."
Cố Trạch Dã , đẩy cô ngoài, lên xe mới hỏi: "Tập múa thuận lợi ?"
"Thuận lợi ngoài dự đoán, vốn còn lo vẽ động tác để Hứa Khả học sợ là học , ngờ khả năng lĩnh hội của cô bé khá , cô bé học , những khác học theo cô bé là , đều học , thời gian họ cũng trưởng thành hơn nhiều." Tô Diệp .
Hứa Khả hôm nay mang đến cho cô bất ngờ khá lớn, cô ý định bồi dưỡng Hứa Khả làm vũ công chính, đoàn múa thể chỉ một đội múa, cũng thể chỉ một vũ công chính.
"Là do em dạy ." Cố Trạch Dã cũng thấy may mắn cho họ: "Gặp em là may mắn của họ."
"Cũng là may mắn của ." Tô Diệp vui vẻ : "Cố Trạch Dã, cảm thấy vận may của thực sự đến . Vệ Lãng hôm nay chỉ thuê địa điểm, còn gặp một chủ nhà , giúp chúng ít việc, bảo vệ họ tìm cho chúng đều là lính xuất ngũ, nghĩ thôi thấy an ."
Cô vui thì Cố Trạch Dã vui, gật đầu : "Lúc đến gặp, bảo vệ sĩ thử thủ, cũng tệ."
"Họ đều thể qua chiêu với vệ sĩ của á!" Tô Diệp thực sự kinh ngạc.
Cô tưởng chỉ khỏe hơn thường một chút, chút võ vẽ phòng , thể trấn áp lưu manh côn đồ, dám nghĩ sẽ võ công đến thế.
"Thử một , những khác thử, nhưng chắc cũng tệ." Cố Trạch Dã gật đầu, thuận miệng : "Để đó làm vệ sĩ cho em ."
"Tôi cần vệ sĩ gì chứ, nhân tài quý báu thế đương nhiên để cho đoàn múa, tổng cộng sáu , còn ca, vốn dĩ đủ dùng ." Tô Diệp lập tức lắc đầu.
"Không đủ dùng thể tuyển thêm." Cố Trạch Dã .
Tô Diệp: "Tuyển cũng tuyển giỏi thế nữa."
"Vậy thì tuyển những tố chất sức khỏe tự huấn luyện, họ là lính xuất ngũ, đầy cách luyện binh, tuyển cho họ ít lính, bao nhiêu bảo vệ mà chẳng luyện , cần đ.á.n.h trận, mạnh hơn bảo vệ bình thường là ." Cố Trạch Dã mách nước cho cô.
Mắt Tô Diệp lập tức sáng rực lên, vỗ mạnh cánh tay một cái: "Được đấy Cố Trạch Dã, hổ danh là lãnh đạo, đầu óc nảy nhanh thật, mai sẽ với Vệ Lãng, tuyển một đợt, tranh thủ huấn luyện, qua năm là thể làm ."
Ưu điểm của Cố Trạch Dã nhiều, cũng chỉ cái , : "Đoàn múa làm lớn cũng giống như công ty, gặp chuyện hiểu cứ đến hỏi ."
Tô Diệp gật đầu lia lịa, ngay lập tức đưa đề nghị giúp đỡ: "Vệ Lãng từng làm quản lý, cũng là đầu, nhưng thấy năng khiếu, thể gửi đến công ty đào tạo một chút, học hỏi kiến thức chuyên môn về quản lý ?"
"Không thành vấn đề." Cố Trạch Dã đồng ý ngay, nhưng : "Tuy nhiên em cũng đồng ý với một chuyện."
"Chuyện gì?" Tô Diệp hỏi.
Cố Trạch Dã: "Chuyện vệ sĩ, em còn một nữa, lưng còn bao nhiêu trông chờ em để ăn cơm, đoàn múa mới khởi bước, sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, dù cũng chỉ mang theo một , làm phiền đến em, hà tất đặt tình cảnh nguy hiểm."
Tô Diệp nghĩ ngợi, cuối cùng đồng ý: "Được ."
Cô đúng là bảo vệ bản , cô quan trọng đến , chỉ là đoàn múa hiện giờ thực sự thể thiếu cô, cô làm cho đoàn múa phát triển , để trời thấy, ước mơ năm xưa bà thành, cô bà thành .
Cố Trạch Dã thở phào nhẹ nhõm, nhếch môi hỏi: "Muốn ăn đêm ?"
Sắp tết , đường phố khí tết, Tô Diệp đột nhiên ăn sủi cảo, : "Tôi mời nhé, một quán ngon."
Cố Trạch Dã : "Được."
Chỉ cần ở bên cô, cũng , ăn gì cũng , ăn cùng cô cái gì cũng là mỹ vị nhân gian.