Trong văn phòng thầy Kim làm gì bóng dáng bà , chỉ một đàn ông tuấn tú bàn làm việc, thấy cô , đôi mày mắt lạnh lùng leo lên vài phần dịu dàng.
Tô Diệp dụi dụi mắt, khi xác nhận nhầm thì kinh ngạc: "Sao đến đây?"
"Không hoan nghênh ?" Cố Trạch Dã hỏi ngược .
Tô Diệp lắc đầu: "Cũng , địa bàn của , tồn tại chuyện hoan nghênh ."
"Nói nếu là địa bàn của em thì hoan nghênh ?" Cố Trạch Dã ý tứ trong lời cô.
Tô Diệp ha ha: "Thế mà cũng , hổ là Cố tổng."
Mặt Cố Trạch Dã đen .
Tô Diệp sờ mũi cũng dỗ , hỏi: "Tìm việc gì?"
Cố Trạch Dã bất lực, tự điều chỉnh sắc mặt: "Nghe em chịu tủi , qua đây thăm em."
"Lo lắng vớ vẩn." Tô Diệp xuỳ một tiếng: "Anh giống chịu tủi lắm ."
Cố Trạch Dã : "Trận chiến tối nay đ.á.n.h ."
"Anh còn xem chúng thi đấu ?" Tô Diệp kinh ngạc hỏi: "Không ai nhận chứ?"
Cố Trạch Dã bật : "Em tưởng là minh tinh chắc, cũng nhận ."
Hơn nữa còn đeo khẩu trang, lúc đó trong hội trường đều chú ý trận đấu, ai để ý đến ở trong góc.
"Vậy thì ." Tô Diệp yên tâm, lập tức giơ hai tay xoay một vòng: "Thấy chứ?"
Cố Trạch Dã: "Thấy cái gì?"
Tô Diệp : "Lành lặn nguyên vẹn, một sợi tóc cũng thiếu, yên tâm chứ, yên tâm thì mau ."
Cố Trạch Dã giật giật khóe mắt, lấy lời cô chặn cô: "Đây địa bàn của em."
Ý là lúc nào thì lúc đó.
Tô Diệp: ...
Cô chống hông, phân tích với : "Anh xem, muộn thế , hai cô nam quả nữ, thấy bàn tán , chừng truyền tin đồn nhảm nhí gì đó."
"Có thể truyền gì chứ, truyền là bạn trai em?" Cố Trạch Dã cảm thấy truyền cái ý kiến.
"Nghĩ nhỉ." Tô Diệp lườm : "Khả năng cao truyền Tô Diệp đêm hôm khuya khoắt hẹn hò nhà đầu tư vân vân mây mây."
Cố Trạch Dã thót tim một cái, đang định phủ nhận, Tô Diệp tiếp: "Đừng hỏi tại khác hiểu lầm là nhà đầu tư, cái khí chất của chỉ thiếu nước bốn chữ 'trùm tư bản' lên mặt thôi."
Cố Trạch Dã: ...
"Em đang khen đang mỉa mai thế."
Tô Diệp mỉm : "Tự cảm nhận."
Cố Trạch Dã cảm thấy phần khen ngợi khá ít, đa phần là mỉa mai .
Nói cô, Cố Trạch Dã nhấc một cái hộp từ bàn lên: "Đừng nghĩ nhiều, công tác, tiện đường đưa cho em ít đồ ăn."
Tô Diệp thấy logo cái hộp đó thì mắt sáng lên, cách hơn một mét luôn duy trì với Cố Trạch Dã lập tức rút ngắn, cô lao tới như một con mèo tham ăn.
Khoảnh khắc cô lao tới, Cố Trạch Dã giơ cao cánh tay lên, Tô Diệp vồ hụt phanh kịp, đầu đ.â.m sầm lòng đàn ông.
"Cái tính là yêu thương nhung nhớ ngả lòng ?" Giọng xa của đàn ông vang lên từ đỉnh đầu.
"Tính em gái ." Tô Diệp nhảy lên định cướp cái hộp trong tay .
Cố Trạch Dã giơ tay cao hơn.
Tô Diệp vồ hụt.
Cố Trạch Dã trêu cô: "Thử xem, nhảy cao hơn chút."
Tô Diệp nhếch môi : "Được thôi, cầm cho chắc nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-442-dac-biet-den-xem-co-thi-dau.html.]
Cố Trạch Dã gật đầu.
Tô Diệp nhấc chân, nhưng làm một động tác giả, dương đông kích tây dẫm một cái lên mu bàn chân .
"Á..." Cố Trạch Dã đau quá theo bản năng hạ cánh tay đang giơ cao xuống.
Tô Diệp nhân cơ hội giật lấy cái hộp từ tay và lùi theo chiến thuật, lắc lắc cái hộp đắc ý: "Cố tổng, cái gọi là binh bất yếm trá."
Cố Trạch Dã đau đến nhe răng trợn mắt: "Rõ ràng là gian xảo lừa lọc."
Tô Diệp rảnh chuyện với nữa, nóng lòng mở hộp , lấy một chiếc bánh Uyên Ương ăn. Ngoài giòn trong mềm, ngọt xen lẫn mặn, mặn mang theo ngọt, mùi vị hề đổi chút nào.
Cố Trạch Dã cô ăn với vẻ mặt thỏa mãn cũng thấy đau chân nữa, dựa bàn làm việc cô ăn, khóe môi tự chủ cong lên một nụ .
Đợi cô ăn xong một cái, đưa cho cô một cốc nước ấm: "Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn."
Tô Diệp uống vài ngụm nước xong cầm lên một cái nữa. Đã lâu cô ăn bánh Uyên Ương, cộng thêm múa một bài tiêu hao ít thể lực, lúc cảm thấy thể ăn một ba cái.
Thấy cô ăn ngon lành như , Cố Trạch Dã kìm nhớ đến ông nội, trong lòng dâng lên vài phần thương cảm.
Tô Diệp nhạy cảm hơn thường đối với sự đổi cảm xúc của , ngước mắt hỏi: "Sao thế?"
Cố Trạch Dã lắc đầu: "Không , ăn uống ở đây quen ?"
"Quen chịu ." Tô Diệp nhắc đến chuyện thì thể khen nhà đầu tư: "Cũng là vị đại gia nào, quá hào phóng , các cô thế nào ?"
"Nói thế nào?" Cố Trạch Dã phối hợp hỏi.
Tô Diệp : "Nói là cho dù giải cũng đáng, cả đời các cô cũng thể cơ hội ở khu nghỉ dưỡng cao cấp thế nữa."
Mọi đều là bình thường, chẳng mấy ai gia cảnh quá , về cơ bản đều là đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng thế , về nhà đủ để khoe với họ hàng bạn bè .
Cố Trạch Dã mà , thầm nghĩ phụ nữ ngốc nghếch, họ đều là hưởng sái từ em đấy.
"Này, nhà đầu tư là ai ?" Tô Diệp cũng lòng hiếu kỳ.
Cố Trạch Dã cảnh giác: "Hỏi cái làm gì?"
"Không làm gì cả, chỉ tò mò thôi." Tô Diệp .
"Chẳng gì tò mò cả." Cố Trạch Dã : "Cũng chỉ là hai mắt một mũi một cái miệng."
Tô Diệp xì một tiếng: "Chó cũng hai mắt một mũi một cái miệng đấy."
Cố Trạch Dã: ...
Anh nghi ngờ em đang mắng .
Tô Diệp chỉ tò mò thôi, Cố Trạch Dã thì thôi . Vừa ăn xong cái bánh Uyên Ương thứ hai, cô đóng nắp hộp dậy: "Không ăn nữa, đây."
Cố Trạch Dã theo bản năng cùng cô.
"Tôi ." Tô Diệp giơ tay lên: "Anh lát nữa hẵng ."
Vừa dập tắt một trận tin đồn nhảm cô sinh thêm rắc rối, vẫn là riêng thì hơn.
Cố Trạch Dã vốn tiễn cô, giờ cũng chỉ đành thỏa hiệp: "Về đến nơi thì nhắn tin WeChat cho ."
Tô Diệp gật đầu qua loa mở cửa, khi ngoài còn thò đầu , trái thấy ai mới chạy biến , cứ như thật sự đến làm chuyện gì mờ ám .
Cố Trạch Dã day trán, thể gặp khác như ?
Tủi thì tủi , vẫn thành thật ở văn phòng thêm mười phút nữa, nhận tin nhắn Tô Diệp báo về đến biệt thự mới .
Xe đợi sẵn bên ngoài, Tôn Khải bên xe mở cửa cho . Sau khi Cố Trạch Dã , đóng cửa chạy chậm về ghế phụ, dặn tài xế: "Đi nhanh lên."
Không nhanh là lỡ máy bay thật đấy.
Tôn Khải Cố tổng với phu nhân thế nào, nghĩ chắc cũng thể thật, chừng lấy cớ công tác. Cố tổng công tác chứ, rõ ràng là cố ý chạy qua xem phu nhân thi đấu, xem xong về ngay trong đêm.
Cậu cảm thấy cần thiết đưa việc mua máy bay tư nhân lịch trình , máy bay tư nhân, ít nhất cần vội vàng chạy theo chuyến bay nữa.
Về sẽ sắp xếp việc .
Tôn Khải thầm quyết định.