Tô Diệp quen đối phương, nhưng chào hỏi thì cũng tiện đáp , cô mỉm nhẹ nhàng: "Hai chuyện ."
"Chẳng gì để cả." Cố Trạch Dã bước tới, đồng thời giới thiệu với cô: "Vị là cô Tạ An Ngưng, em họ của Trường Tuế."
Tô Diệp rõ ánh mắt cầu cứu của .
Xem là hoa đào .
Tô Diệp tỏ ý giúp đỡ việc , cô việc gì đắc tội với tiểu thư nhà họ Tạ.
Thế là Tô Diệp lập tức giải thích với Tạ An Ngưng: "Cô Tạ đừng hiểu lầm, cũng tin Cố tổng viện nên ghé qua thăm thôi."
Nói cô Cố Trạch Dã một cái thật nghiêm túc: "Xem cũng chẳng việc gì lớn, còn việc, đây."
Nói là , cô cất bước chạy.
Kết quả cổ áo phía một bàn tay to lớn tóm lấy, đàn ông híp mắt : "Sao còn ngại ngùng thế, An Ngưng cũng ngoài, em lo lắng cho đặc biệt đến chăm sóc cũng sẽ em ."
Sức đàn ông lớn, cưỡng ép xoay cô , một cánh tay vòng qua lưng, mật đặt lên vai cô, hỏi Tạ An Ngưng: "Phải cô Tạ."
Tạ An Ngưng: ...
Cô thể gì chứ.
Gượng một cái, cô : "Phải, ly hôn cũng thể làm bạn bè mà."
Khóe miệng Tô Diệp giật giật, gượng, tay giấu lưng lén nhéo mạnh eo Cố Trạch Dã.
Cố Trạch Dã đau đến hít hà một lạnh.
Tạ An Ngưng hai họ ân ái: "Anh Trạch Dã nghỉ ngơi sớm , mai em đến thăm ."
"Không cần ." Cố Trạch Dã lạnh nhạt từ chối: "Tôi thích yên tĩnh."
Đầu ngón tay Tạ An Ngưng co , khó khăn duy trì nụ : "Vậy đợi xuất viện em thăm ." Nói xong sợ Cố Trạch Dã từ chối, vội với Tô Diệp: "Cô Tô thể tiễn một đoạn ?"
Cố Trạch Dã nhíu mày: "Cô đường xuống lầu ?"
Tạ An Ngưng lúc nén nổi tủi nữa, mếu máo đỏ hoe mắt.
Tô Diệp là đây là vị đại tiểu thư từng chịu ấm ức gì, cô thực sự gây thù chuốc oán, chủ động : "Không , để tiễn cô."
Bậc thang cô đưa đúng lúc, Tạ An Ngưng suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Hai khỏi phòng bệnh, Tạ An Ngưng lập tức trở nên hống hách, còn dáng vẻ thỏ con chịu ấm ức đáng thương như lúc .
Tô Diệp: ...
Cô nhóc còn hai gương mặt cơ đấy.
Cô giả vờ như thấy sự đổi sắc mặt của Tạ An Ngưng, tiễn khỏi tòa nhà nội trú.
"Tô Diệp." Sau lưng Cố Trạch Dã, Tạ An Ngưng đến khách sáo cũng khách sáo nữa: "Tôi bác gái Cố cô cứ bám riết lấy Trạch Dã, ban đầu còn tin, nghĩ làm gì mặt dày đến thế, ngờ bác là thật."
Tô Diệp gây thù chuốc oán, nhưng kẻ địch đ.á.n.h tới tận cửa, cô cũng sẽ sợ, hỏi: "Cô Tạ lúc khác soi gương ? Tôi là nể tình từng là vợ chồng nên chăm sóc một chút, cô Tạ là nể tình gì, họ Tạ Trường Tuế của cô , quen cũng mấy năm , từng nhắc đến cô Tạ, xem quan hệ em các cũng chẳng gì, chắc sẽ nhờ cô đến thăm em của nhỉ."
Mấy câu khiến Tạ An Ngưng mặt đỏ tía tai, quan hệ giữa cô và Tạ Trường Tuế đúng là bình thường, Tạ Trường Tuế cô thích Cố Trạch Dã xong còn cảnh cáo cô , thể nhờ cô đến thăm Cố Trạch Dã, cô là nhận điện thoại của Cố mới tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-431-la-toi-thich-co-ay.html.]
Một là đến thăm Cố Trạch Dã, hai là đến gặp Tô Diệp, cảnh cáo cô tránh xa Cố Trạch Dã , nhưng ngờ Tô Diệp mồm mép lanh lợi như , ngược còn dạy dỗ cô một trận.
Tạ An Ngưng nhà cưng chiều từ bé đến lớn, nào bao giờ dạy dỗ như , giận dữ : "Trai vợ gái chồng, thích phạm pháp ? Cô dựa mà như ."
"Không phạm pháp, tương tự, cũng chẳng luật nào quy định chồng cũ vợ cũ ly hôn qua với cả." Tô Diệp trả nguyên văn.
"Cô..." Tạ An Ngưng nghẹn lời: "Cô cưỡng từ đoạt lý."
Tô Diệp: "Ha ha."
Cô lười cãi với loại tiểu thư chiều hư , mất giá.
"Cô cho ." Cô định , Tạ An Ngưng còn cho, ngang ngược : "Đừng tưởng cô ý đồ gì, nhưng cô ly hôn với Trạch Dã , còn bám riết lấy như là hổ. Tôi cho phép cô bám lấy nữa, rõ ?"
Tô Diệp tức quá hóa , khoanh tay liếc cô : "Sao cô là bám lấy chứ bám lấy ?"
"Cô đang chuyện gì thế, với phận địa vị tài sản của Trạch Dã cần bám lấy khác?" Tạ An Ngưng khẩy.
"Nói là cô cũng thừa nhận đang bám lấy ?" Tô Diệp áp dụng logic của cô .
Tạ An Ngưng nghẹn lời, theo bản năng phủ nhận: "Không , với gia thế của cũng cần bám lấy , chúng là môn đăng hộ đối."
"Ồ, hóa chỉ cần môn đăng hộ đối thì gọi là bám lấy." Tô Diệp cụp mắt suy nghĩ một chút: "Vậy cô Tạ đây gọi là gì, dán ngược (cọc tìm trâu)?"
Dán ngược còn chẳng bằng bám lấy.
Tạ An Ngưng cuối cùng cũng hiểu tại Cố thích Tô Diệp , cái miệng buông tha khác thế , đổi bà chồng nào cũng sẽ thích.
"Thảo nào bác gái Cố thích cô, con dâu như cô chẳng ai thích nổi."
"Tôi cần chồng thích làm gì?" Tô Diệp cố ý : "Chỉ cần chồng thích là đủ ."
Tạ An Ngưng ha hả: "Anh Trạch Dã mà thích cô thì ly hôn với cô ."
Tô Diệp cũng : "Đính chính một chút, ly hôn là do đề nghị."
"Cô cứ c.h.é.m gió ." Tạ An Ngưng mới tin: "Người phụ nữ như cô mà nỡ từ bỏ phận bà Cố?"
"Tạ An Ngưng." Một giọng lạnh lùng trầm thấp vang lên từ phía Tạ An Ngưng, khiến sống lưng cô cứng đờ.
Chưa đợi cô , phía lướt qua cô , chắn mặt Tô Diệp đối diện, bảo vệ ở phía , trầm giọng với cô : "Đây là gia giáo của nhà họ Tạ các , xin cô !"
Tạ An Ngưng cũng sự kiêu ngạo của riêng , cứng cổ chịu: "Cô chuyện cũng khó bắt cô xin em."
"Cô sai chỗ nào?" Cố Trạch Dã hỏi ngược .
"Vậy em sai chỗ nào?" Tạ An Ngưng chẳng cảm thấy oan uổng cho Tô Diệp chút nào.
Cố Trạch Dã lạnh: "Không chứ gì, , cho cô . Thứ nhất, năm xưa ly hôn là do cô đề nghị, chịu ly hôn là chứ cô . Thứ hai, ly hôn còn dây dưa dứt cũng là . Thứ ba, là thích cô chứ cô thích . Nghe rõ ?"
Tạ An Ngưng nên lời cảm xúc trong lòng là gì, chỉ cảm thấy khó xử vô cùng, Cố Trạch Dã thừa nhận dây dưa Tô Diệp, thích Tô Diệp, chẳng khác nào tát mặt cô , cô lớn thế từng đàn ông đ.á.n.h mặt như bao giờ, tủi giận dữ chạy .
Tô Diệp bóng lưng hổ giận dữ bỏ chạy của cô bé, chép miệng: "Anh dùng lực mạnh quá ?"
"Tôi đều là sự thật." Cố Trạch Dã cô.
Tim Tô Diệp lỡ một nhịp, theo bản năng tránh ánh mắt : "Anh phẫu thuật xong thể trúng gió, mau ."
Nói xong tự bỏ chạy trối c.h.ế.t , câu "là thích cô " của Cố Trạch Dã như ma âm văng vẳng bên tai, khiến tâm thần cô hoảng loạn vô cùng.