Sau Tết Dương lịch là cuối tuần, nghỉ liền ba ngày, Hàn Thiếu Dực , ngày hôm gọi điện cho Tô Diệp, hỏi Tô Diệp ngoài chơi , Tô Diệp cũng rảnh rỗi, cộng thêm tối qua mời ăn cơm Cố Trạch Dã phá đám, hôm nay bù đắp riêng cho , bèn đến khách sạn đón , đưa khỏi thành phố.
Hàn Thiếu Dực ngả ghế xe , thoải mái ở ghế phụ, miệng ngân nga bài hát mới của .
Cậu hát thật sự , hát chay càng cảm giác thanh thoát sạch sẽ, Tô Diệp mà tai m.a.n.g t.h.a.i luôn, thảo nào nhiều fan đến thế.
Xe dừng ở chân núi, đoạn đường còn tự bộ, Hàn Thiếu Dực ngẩng đầu , giữa màu xanh um tùm ẩn hiện một ngôi chùa tường vàng ngói đen, khói hương lượn lờ, như mộng như tiên.
"Chị tin Phật ?" Hàn Thiếu Dực chút bất ngờ khi Tô Diệp đưa đến đây.
"Tìm chút thanh tịnh thôi." Tô Diệp nhấc chân lên núi: "Ở đây ít thanh tịnh khí trong lành."
Hàn Thiếu Dực theo: "Vẫn là chị chọn chỗ."
Hai bộ lên núi, thẳng đến chùa Lan Nhược, mà dạo trong núi, mệt thì tìm tảng đá lớn nghỉ, Hàn Thiếu Dực lưng khác luôn chẳng hình tượng gì, đến đến đấy, ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó trong miệng, làm gì chút dáng vẻ đại minh tinh nào.
"Thật nên công khai cái bộ dạng lười biếng của ngoài, để fan của xem ảnh đế cao lạnh mặt khác lưng là bộ dạng gì." Tô Diệp đùa.
Hàn Thiếu Dực chẳng sợ: "Công khai , dù em kiếm đủ tiền từ lâu , cùng lắm thì giải nghệ."
Tô Diệp phì : "Cậu còn chê nhiều tiền ."
"Kiếm nhiều tiền thế cũng tiêu hết." Hàn Thiếu Dực chán nản : "Em chẳng sở thích tiêu tiền nào."
Tô Diệp khá bất ngờ, đàn ông cô quen ít nhiều đều chút sở thích tiêu tiền, hoặc thích xe sang, hoặc thích đồng hồ hiệu, hoặc thích sưu tầm đồ cổ, thích gì như thế nhiều.
"Chị thích gì?" Nghiêng đầu, Hàn Thiếu Dực bỗng hỏi một câu.
"Thích múa." Tô Diệp đáp.
"Ngoài múa ?"
Tô Diệp lắc đầu: "Hết , chị cũng vô vị lắm."
Thực cô thích mua túi, nhưng cái tiện với .
Hàn Thiếu Dực cảm thấy phụ nữ ai thích đồ xa xỉ, Tô Diệp chắc chắn thật, nhưng cũng vạch trần.
Hai trộm nửa ngày rảnh rỗi, phơi nắng ở núi một lúc lâu, đến trưa mới chùa Lan Nhược ăn cơm chay, buổi chiều dạo quanh chùa.
Đi dạo đến chỗ cây nhân duyên, Tô Diệp : "Bồ Tát nhân duyên ở đây linh nghiệm lắm."
"Sao chị ?" Hàn Thiếu Dực hỏi.
Tô Diệp : "Bạn chị từng treo dải lụa đỏ nhân duyên với chồng cô ở đây, tình cảm của họ đến giờ vẫn ."
"Vậy em cũng treo một cái." Hàn Thiếu Dực lập tức .
Tô Diệp : "Cậu bạn gái , xin cái bùa nhân duyên là ."
"Bùa nhân duyên cũng xin." Hàn Thiếu Dực chủ trương chơi theo bài bản.
Tô Diệp mặc kệ làm trò.
"Người , bạn trai cô trông giống minh tinh quá." Có cô gái chú ý đến Hàn Thiếu Dực.
Tô Diệp bất động thanh sắc: "Phải, khác đều nó như , nhưng đây là em trai ."
Cô gái hiểu lầm, ngại ngùng xin : "Xin nhé."
"Không ."
Cô gái , xa còn với bạn: "Bố thế nào mới sinh đứa con nhan sắc cao thế chứ."
"Cô gái thì xinh thật, nhưng trai đeo khẩu trang trai ?"
"Cảm giác thôi." Cô gái : "Khí chất cứ như minh tinh , minh tinh nào ."
Người bạn phúc chí tâm linh: "Không chừng là minh tinh thật, nếu đeo khẩu trang làm gì."
"Vậy chúng nên xem ?" Cô gái hưng phấn : "Tình cờ gặp minh tinh đấy, đăng lên Weibo là tăng fan ngay."
Người bạn lườm cô một cái kéo nhanh, tưởng minh tinh là cải trắng ngoài chợ , đến là thấy ngay, cô Hoành Điếm hai còn chẳng gặp minh tinh nào, huống hồ là ở trong chùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-427-hen-ho-rieng-lai-bi-pha-dam.html.]
Hàn Thiếu Dực "thoát một kiếp", lúc tốn sức chín trâu hai hổ treo dải lụa đỏ lên chỗ cao thứ hai, thỏa mãn ngốc nghếch.
Tô Diệp vui cái gì: "Đang vui vì thành cái bóng đèn độc giữa một cây tình nhân ?"
" ." Hàn Thiếu Dực lý: "Phật tổ từ bi, thấy cả cây mỗi em là ch.ó độc , chẳng mau chóng phát cho em một cô bạn gái ."
Tô Diệp: ...
Có chút đạo lý, nhưng nhiều.
Cô bật khen ngợi: " là tiểu cơ linh."
"Phải , chị cũng treo một cái ." Hàn Thiếu Dực gợi ý cô làm theo .
Cậu thể giúp, treo ngay cạnh , như chẳng cũng thành đôi thành cặp .
Tô Diệp tâm tư đen tối của , nhưng cũng hứng thú với việc treo cái , xua tay: "Thôi, chị sợ treo nhiều quá Bồ Tát quản xuể."
Hàn Thiếu Dực tiếc nuối.
Tô Diệp ngoài, vội vàng đuổi theo: "Chị thế?"
Tô Diệp: "Nhà vệ sinh."
Hàn Thiếu Dực dừng bước: "Vậy em đợi chị ở đây."
Tô Diệp gật đầu.
Đi vệ sinh xong, lúc rửa tay cô nhận một cuộc điện thoại, một bệnh viện tư nhân gọi đến, hỏi ngày mai cô rảnh qua khám sức khỏe .
"Khám sức khỏe gì?" Cô nhớ đặt lịch khám sức khỏe.
Đối phương: "Một vị họ Cố đặt lịch khám sức khỏe diện cho cô."
Cố Trạch Dã?
Đây là lên cơn gì .
Tô Diệp cạn lời : "Hủy giúp ."
Cô luôn chú trọng bảo dưỡng sức khỏe, năm nào cũng khám sức khỏe, năm nay khám .
Cúp điện thoại đang định cất túi, khóe mắt bỗng liếc thấy cửa sổ tin tức màn hình, hình như thấy bốn chữ "Tập đoàn Hoành Độ", cô theo bản năng mở khóa bấm .
#Chủ tịch Tập đoàn Hoành Độ nhập viện khẩn cấp vì bệnh# Tim đập mạnh một cái, kịp kỹ kéo Tôn Khải khỏi danh sách đen gọi .
Tôn Khải hồi lâu mới máy, giọng nhẹ: "Cô Tô."
"Cố Trạch Dã thế?" Tô Diệp gấp gáp hỏi.
"Haizz." Tôn Khải thở dài: "Vẫn là bệnh cũ, làm phẫu thuật ."
Tô Diệp thắt thở: "Sao đột nhiên nghiêm trọng đến mức phẫu thuật?"
"Cũng tính là đột nhiên, bác sĩ đó khuyên phẫu thuật, Cố tổng cứ chịu." Tôn Khải .
Cậu lấp lửng, Tô Diệp theo bản năng cho rằng bệnh nặng thêm mới phẫu thuật: "Phẫu thuật thuận lợi ? Anh giờ thế nào ? Bác sĩ ?"
Tôn Khải im lặng.
Tô Diệp sốt ruột: "Cậu chứ."
Tôn Khải thở dài: "Cô nếu thời gian thì đích đến xem , tiện thể cũng làm cái kiểm tra sức khỏe, Cố tổng đặc biệt dặn dò gọi điện cho cô, nhưng cô chặn nên gọi ."
Tô Diệp rảnh đôi co với chuyện khám sức khỏe: "Bệnh viện nào?"
"Tôi gửi cho cô." Tôn Khải sợ Tô Diệp đến, cúp điện thoại gửi ngay bệnh viện và phòng bệnh qua.
Hàn Thiếu Dực đợi mãi thấy , đang định gọi điện thì , sắc mặt rõ ràng , vội chạy hỏi: "Chị thế?"
"Xin Thiếu Dực, chị việc về ngay."
Tô Diệp áy náy với , mỗi xong việc gì đều Cố Trạch Dã phá đám giữa đường.