Sở Tổng Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Sở Kinh Tây, Lạc Khê - Chương 403: Chiêu trò của Cố Trạch Dã

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:19:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Diệp theo thầy Kim phòng nghỉ, chừng mười, hai mươi phút thì , Vệ Lãng vội vàng ném cho cô ánh mắt dò hỏi, Tô Diệp âm thầm dấu OK với , Vệ Lãng vui mừng suýt chút nữa nhảy cẫng lên tại chỗ.

Thành công !

Lần Cố Trạch Dã cũng thấy thuận mắt hơn hẳn, cuối cùng cũng làm việc hồn.

Tôn Khải cũng thấy tủi cho Cố tổng nhà , Cố tổng ngày nào là làm việc hồn chứ.

Thầy Kim và Tô Diệp mới gặp như quen, mời cô lát nữa cùng bà xem biểu diễn, hiệp hội múa mời ít đoàn múa nổi tiếng tới tham dự lễ kỷ niệm, là một cơ hội học hỏi hiếm .

Tô Diệp đương nhiên vui vẻ đồng ý, qua với Vệ Lãng một tiếng, Vệ Lãng còn vui hơn: "Em cần lo cho , cứ theo thầy Kim học hỏi cho , biên đạo cho cuộc thi còn trông cậy em đấy."

Bên phía thầy Kim cũng đang chuyện với Cố Trạch Dã: "Thảo nào ông nội lúc còn sống thích con bé, quả thực là một hạt giống ."

Mí mắt Cố Trạch Dã rũ xuống: "Là con làm lỡ dở cô ."

Nếu cô mấy năm bỏ trống , thì bây giờ sớm là diễn viên múa nhà nhà đều , đến nỗi cúi đầu cầu chịu sỉ nhục.

"Đừng ." Thầy Kim an ủi : "Có thành danh từ thời niên thiếu, tài năng nở muộn, tin con bé thể bước lên sân khấu Nhà hát Lớn Quốc gia, cũng sẽ trở thành một nghệ sĩ múa xuất sắc."

Cố Trạch Dã : "Còn nhờ thầy nâng đỡ."

"Cậu cũng sẽ làm." Thầy Kim hiếm khi gặp hạt giống như .

Cố Trạch Dã khẽ nhếch môi, thầy Kim sẽ thích Tô Diệp, phàm là làm thầy, ai là thích học trò giỏi.

"Cậu thật sự định cho con bé sự thật?" Thấy ngốc nghếch, thầy Kim hỏi.

Cố Trạch Dã lắc đầu: "Khoan hãy , tránh để cô tưởng cửa ."

Thầy Kim mà bật : "Cậu thế mà còn tính là cửa ?"

"Không tính." Cố Trạch Dã trả lời hùng hồn đầy lý lẽ.

Thầy Kim lắc đầu thở dài: "Cậu thế cách , làm đến mức ly hôn ."

Cố Trạch Dã thu nụ : "Thầy thật đúng là chuyện nào nên chuyện đó."

Tô Diệp thấy đoạn , về thì thấy câu , theo bản năng hỏi: "Cái gì mà chuyện nào nên chuyện đó?"

Thầy Kim như Cố Trạch Dã một cái.

Cố Trạch Dã chẳng mấy vui vẻ : "Không gì."

Không gì thì gì, hung dữ cái gì chứ.

Tô Diệp cam lòng yếu thế trừng mắt một cái, sang đỡ lấy cánh tay thầy Kim: "Thầy Kim thầy đói , ăn chút gì, con lấy giúp thầy."

Thầy Kim hất cằm về phía Cố Trạch Dã: "Chẳng đàn ông ở đây ."

Tô Diệp nào dám sai bảo Cố tổng, tránh để mắng, đang định thì Cố Trạch Dã bỏ một câu 'Con lấy' bỏ .

Thầy Kim bèn kéo Tô Diệp xuống, ung dung chờ đợi.

Tô Diệp nghĩ đây hầu hạ Cố Trạch Dã, hiếm khi hầu hạ một , cũng ung dung chờ đợi.

Cố Trạch Dã lát bưng hai cái đĩa , một đĩa đặt mặt thầy Kim, một đĩa đặt mặt Tô Diệp, bản cũng tự nhiên xuống cạnh Tô Diệp.

Tô Diệp: "Anh lạnh ?"

Cố Trạch Dã: "Không lạnh?"

Tô Diệp: "Không lạnh sát thế?"

Cố Trạch Dã chỉ cái đĩa mặt cô: "Không sát cô thì ăn kiểu gì?"

Tô Diệp ngớ : "Anh định ăn chung một đĩa với á?"

Cố Trạch Dã: "Tôi chỉ hai tay, bưng ba cái đĩa."

Ý ngoài lời là chỉ thể gộp đồ ăn của hai họ .

Cũng thể gộp với đồ ăn của thầy Kim .

Logic sai.

cứ thấy sai sai ở đó.

Tô Diệp còn nghĩ sai ở thì Cố Trạch Dã ăn , cô cũng thể trở mặt với mặt thầy Kim, chỉ đành mặc kệ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe-dbfu/chuong-403-chieu-tro-cua-co-trach-da.html.]

Tuy nhiên vẫn giải thích kiểu lạy ông ở bụi : "Để thầy chê thầy Kim, lúc ông nội Cố còn sống hai đứa con thường xuyên gặp ở chỗ ông, ăn cơm cùng quen ạ."

Cho nên khái niệm nam nữ thụ thụ bất , tuyệt đối quan hệ mập mờ.

Thầy Kim híp mắt gật đầu, tin bao nhiêu.

Tô Diệp đá Cố Trạch Dã một cái gầm bàn.

Cố Trạch Dã ngơ ngác ngẩng đầu: "Cô đá làm gì?"

Khóe miệng Tô Diệp giật giật, gượng: "Đá nhầm, đá nhầm."

Cố Trạch Dã: "Ồ, cẩn thận."

Cẩn thận cái đầu .

Cố ý .

Tô Diệp tức nhẹ, cũng dám đá nữa, im lặng ăn đồ ăn.

Cố Trạch Dã lấy món cô thích ăn, nhưng cô ăn miệng như nhai sáp, cuối cùng cũng ăn bao nhiêu.

Tiệc rượu bên diễn cũng hòm hòm , của hiệp hội múa mời khách khứa sang phòng biểu diễn bên cạnh xem biểu diễn, Tô Diệp theo thầy Kim, Cố Trạch Dã cũng theo.

Cô dùng ánh mắt hỏi : Anh theo làm gì?

Cố Trạch Dã dùng ánh mắt trả lời cô: Thầy Kim cũng mời .

Tô Diệp: ...

Thân phận địa vị của thầy Kim bày đó, hiệp hội múa sắp xếp cho bà đương nhiên là vị trí quan sát nhất, Tô Diệp coi như hưởng sái hào quang, nếu cô còn ở cái xó xỉnh nào.

Điều duy nhất hảo là Cố Trạch Dã bên cạnh, hai sát , mùi hương cứ chui mũi cô, khiến cô căn bản thể lờ .

May là khi buổi biểu diễn bắt đầu, sự chú ý của cô thu hút, còn tâm trí quan tâm bên cạnh.

Cố Trạch Dã thì ngược , khi buổi biểu diễn bắt đầu, sự chú ý của dồn hết lên bên cạnh, trong ký ức hai từng cùng xem biểu diễn bao giờ, cảm giác , trân trọng, hy vọng thời gian trôi chậm một chút.

Tô Diệp xem đến nhập tâm, cảm thấy khát nước liền thuận tay vặn chai nước ở hộc tay vịn, uống vài ngụm đặt , Cố Trạch Dã liếc sang.

"Sao thế?" Tô Diệp liếc sang .

Cố Trạch Dã: "Không gì, xem ."

Tô Diệp chuyển tầm mắt về sân khấu, ý thức uống nhầm nước.

Cố Trạch Dã bất động thanh sắc cầm chai nước của lên, nhấp nhẹ một ngụm, kỳ lạ, khi Tô Diệp uống qua thêm một tia vị ngọt.

Sau khi buổi biểu diễn một tiếng đồng hồ kết thúc, Tô Diệp vẫn còn thỏa mãn, chép miệng cầm chai nước lên uống, vặn một cái mở nắp, hậu tri hậu giác sang chai nước bên tay Cố Trạch Dã, vơi một nửa.

Không là cô uống đấy chứ?

Cố Trạch Dã khẳng định suy đoán của cô: "Là cô uống đấy."

Tai Tô Diệp đỏ lên một cách khó hiểu, hai tuy làm vô chuyện mật, cũng từng môi răng quấn quýt, nhưng uống chung một chai nước tuyệt đối là đầu tiên, kiểu gì cũng cảm giác như hôn gián tiếp.

Cái , đường nhắc cô .

Tô Diệp thẹn giận.

Cố Trạch Dã kêu oan: "Lúc phát hiện uống nhiều ."

cũng uống , cũng nhổ .

Tô Diệp phản bác gì.

Thầy Kim còn ở bên cạnh trêu chọc: "Cơm còn ăn cùng bao nhiêu , còn để ý cái ."

Mặt Tô Diệp đỏ bừng lên.

Thầy Kim càng thêm ý vị sâu xa.

"Thầy đừng nữa." Cố Trạch Dã còn hùa theo làm loạn: "Lát nữa giận lên con dỗ."

Thầy Kim: "Vừa cho một cơ hội."

Tô Diệp: ...

thể tìm cái lỗ nào chui xuống .

Loading...