Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những chú cá bơi lội tò mò ló đầu , vẫy đuôi nhảy vọt khỏi mặt nước và vui vẻ phun bong bóng, phảng phất như đang gửi lời cảm ơn đến họ.
"Không cần cảm ơn." Thần sắc lạnh lùng của Số 7 dịu , với chúng: "Thời gian chúng ở bên sẽ còn dài."
Anh dừng một chút: "Đợi ."
"Hai cứ ." Số 8 cùng các sứ giả khác gật đầu với hai : "Tình hình mặt biển vẫn định, chúng sẽ ở trông coi."
Kiến thức của họ về biển cả linh hồn vẫn còn sơ khai, nên họ yên tâm nếu cứ thế trực tiếp rời .
An Đông và Số 7 cùng đuổi theo đàn bướm , tiến làn sương mù dày đặc ở tầng của Vực Sâu.
Những con bướm tỏa những đốm lân phấn tựa như ngọn lửa xanh li ti, nhưng chẳng mấy chốc lạc lối giữa làn sương mù dày đặc, bắt đầu bay loạn xạ va chạm khắp nơi.
An Đông suy nghĩ một chút, sức mạnh ngưng tụ trong lòng bàn tay hóa thành hai chiếc đèn lồng vàng kim rực rỡ.
Cậu đưa một chiếc cho Số 7: "Chúng hẳn là rời khỏi Vực Sâu, chúng hãy dẫn đường giúp chúng."
Giống như những vị sứ giả dẫn dắt linh hồn trong truyền thuyết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sinh-ma-lam-vuong/chuong-448.html.]
Ánh đèn vàng kim tỏa vầng hào quang rực rỡ giữa làn sương mù, nhanh chóng thu hút sự chú ý của đàn bướm.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Chúng như rắn mất đầu, mang theo chút hoảng hốt mà tụ tập xung quanh hai , dập dờn rũ xuống những bụi sáng màu xanh lơ như thể đang tìm kiếm sự che chở.
Số 7 trầm tĩnh một con bướm đậu xuống đầu ngón tay , vỗ cánh bay ngay khắc .
Không rõ đang nghĩ gì, ánh mắt khẽ khẽ lay động.
Giây tiếp theo, một thứ gì đó lạnh lẽo bỗng quấn lấy cổ tay , kéo về phía .
Cùng lúc đó, bóng dáng An Đông từ đằng xa bay ngược trở , nhướng mày : "Linh hồn lạc lối , vì còn nán nơi ? Chẳng lẽ là cần giúp đỡ ?"
Cậu vốn bay một quãng khá xa, ngoảnh mới thấy đuổi kịp. Giữa nơi sương mù dày đặc đến mức giơ tay thấy năm ngón , nếu bọn họ lạc mất thì tình cảnh sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Số 7 cúi đầu thứ đang quấn lấy , sắc bạc quen thuộc khiến ngẩn trong chốc lát: "Xiềng xích của ?"
An Đông "ừ ừ" hai tiếng, tùy ý nhấc một ngón tay điểm nhẹ hư , nơi những sợi xích bạc đang vờn quanh cơ thể .
Cậu : "Tôi định gọi , kết quả là nó tự vọt , giúp tóm lấy đấy."
Số 7: "..."