Vùng đệm giống hệt như dải ngân hà trong vũ trụ sâu thẳm.
Không gian nơi đây vô cùng hỗn loạn, khắp nơi trôi nổi những mảnh vỡ thời , bên trong hiện lên nhiều hình ảnh mờ ảo, hoặc là của quá khứ, hoặc là của tương lai.
Ngoài , còn nhiều tàn tích nổi lơ lửng, những kiến trúc cổ xưa rách nát, tràn ngập cảm giác x.é to.ạc và vĩnh viễn đóng băng tại nơi .
Rất nhiều, nhiều rồng bay lướt qua bên An Đông.
Chúng hề lưu trong gian hoang vu , mà đều hướng về phía vùng bạch quang rực sáng cách đó xa, nơi tượng trưng cho ánh sáng vô tận, là lối Eden.
Chỉ cần xông đó là thể đến Eden.
Tất cả loài rồng phảng phất như thấy An Đông, cứ thế lướt qua .
Có lẽ chúng đều tin rằng An Đông bay đến phía từ lâu, thậm chí là kẻ đầu tiên đặt chân tới Eden để đó chờ đợi chúng.
Nghĩ đến đây, bộ rồng càng bay nhanh hơn nữa, ai cam tâm chịu yếu thế, cũng chẳng ai bỏ phía , tất cả đều dốc sức lao một cách mãnh liệt.
"..."
An Đông vẫn tại chỗ, cứ như lặng im theo từng bóng dáng đang rời .
Trái , chính thời khắc , mới đủ thời gian để kỹ dáng vẻ cụ thể của mỗi con rồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sinh-ma-lam-vuong/chuong-339.html.]
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Bởi lẽ cuộc tập hợp đó diễn quá đỗi vội vàng, những tộc rồng từng gặp mặt, cũng kịp một cho thật rõ.
Thế nhưng điều kỳ diệu là, dù chẳng cần bất kỳ ai bất kỳ con rồng nào giới thiệu, vẫn thể tinh chuẩn nhận chủng loại của chúng ngay khi chạm mắt.
Bạch Tuyết Hoang Nguyên, Thước Quang, Phỉ Thúy, Hổ Phách, Thâm Hải Ngâm Ca, Băng Sương...
Từng cái tên tự động hiện lên trong tâm trí , đại diện cho mỗi tộc đàn hoặc to lớn hùng vĩ, hoặc mỹ lệ thoát tục.
Cho đến con rồng cuối cùng, khi nó sắp sửa bay lướt qua bên An Đông thì bỗng dưng khựng , đầu về phía một cái.
Trong một khoảnh khắc , An Đông gần như lầm tưởng rằng thuật ẩn nấp thở của mất hiệu lực.
nhanh đó, nhận trong đôi mắt của đối phương trống rỗng, hề hình bóng .
Vì thế rằng, sự ngụy trang của vẫn hề khám phá.
"Rống!"
Một con rồng khác bay phía một chút kiên nhẫn mà cất tiếng thúc giục đồng tộc.
[Anh còn đang chờ cái gì? Mau đuổi theo !]
Nghe , con rồng cuối cùng như choàng tỉnh, thu hồi tâm trí, nhưng trong đôi mắt vẫn hiện lên vẻ mê mang và do dự mà chính nó cũng thể nhận : "Kỳ lạ thật, cứ cảm thấy... hình như bỏ quên thứ gì đó quan trọng..."
"Rống!"