Sự Hối Hận Muộn Màng
Chỉ khi ở bên ruột mới niềm vui, còn sống cùng Thẩm Lê, thứ trải nghiệm chỉ sự kìm nén, đau khổ và tra tấn.
Dần dần, và em gái đều thích ruột, đều chán ghét Thẩm Lê, hy vọng ba thể với ruột.
Mà ba sự giúp đỡ của Thẩm Lê dần trở thành giàu nhất, khối tài sản tiêu hết. Mẹ ruột cũng bày tỏ ý với ba, 2 em bọn họ liền liên tục đẩy thuyền. Bọn họ đều hy vọng Thẩm Lê rời khỏi cái nhà , hy vọng ba ly hôn với Thẩm Lê.
Hy vọng cả nhà bọn họ thể đoàn tụ.
Cho đến khi chính Thẩm Lê bắt quả tang chuyện của ba và ruột.
Thẩm Lê mà ly hôn với ba, ba dẫn theo 2 em bọn họ khỏi nhà với 2 bàn tay trắng?
Thật nực !
Thẩm Lê thực sự quá độc ác, mà cả nhà bọn họ sống những ngày tháng nghèo khổ! Sao thể như !
Cô thậm chí còn tìm luật sư, thu thập một bằng chứng bất lợi cho ba.
2 em bọn họ bắt đầu hận Thẩm Lê, hận sự tuyệt tình, hận sự tàn nhẫn của cô.
Cho đến khi Thẩm Mộng Nguyệt phát điên, ghen tị Thẩm Lê là phu nhân của giàu nhất, dùng một nhát d.a.o đ.â.m c.h.ế.t Thẩm Lê.
Cả nhà bọn họ một ai tay giúp đỡ, trơ mắt Thẩm Lê c.h.ế.t.
Trong lòng và em gái đều sảng khoái, bởi vì Thẩm Lê c.h.ế.t thì sẽ còn ai quản thúc và em gái nữa. 2 em bọn họ sớm công thành danh toại, là những tinh , ba cũng bộ tài sản, là giàu nhất ai sánh bằng, cũng tái hôn với ba, cả nhà đoàn tụ bên .
Ban đầu, cảm thấy cuộc đời viên mãn, cảm thấy tất cả những điều đều hạnh phúc. dần dần, ba vì quanh năm suốt tháng lêu lổng cùng ruột, tiêu xài hoang phí đủ kiểu, chỉ hưởng lạc, mấy quan tâm đến chuyện làm ăn nên việc kinh doanh tụt dốc phanh, ngày càng sa sút, kinh doanh kém cỏi, cuối cùng phá sản.
Lúc mới hóa bản lĩnh của ba căn bản đủ để điều hành một công ty lớn như . Vốn dĩ thứ của công ty đều dựa sự cống hiến của Thẩm Lê mới thể làm lớn làm mạnh, bản chất của ba chỉ là một con rối, là một kẻ vô dụng.
Sau khi công ty phá sản, ruột cuỗm sạch bộ tiền bạc trong nhà, còn lừa gạt lấy tất cả tiền của và em gái bỏ trốn, một nữa vứt bỏ và em gái.
Cậu điều tra mới hóa tiền mà ruột moi từ chỗ Tống Thanh Sơn, bộ đều đem cho đứa con trai mà bà sinh với lão già . Hóa bà đối xử với và em gái, từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là tình cảm giả tạo.
Cho đến khoảnh khắc , mới nhận gọi là ruột thực chất chỉ là một phụ nữ ích kỷ tư lợi. Bà làm gì chuyện đối xử với 2 em bọn họ, làm gì chuyện tình cũ nhen nhóm với ba. Từ đầu đến cuối bà đều là lợi dụng, đều là nhắm việc ba tiền. Ba tiền, bà liền về bên cạnh ba, coi bọn họ như con ruột mà yêu thương; ba hết tiền, bà sẽ vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của ba, chút lưu tình vứt bỏ và em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-199.html.]
Cuối cùng, chủ nợ ép nợ tới tận cửa, dẫn theo em gái chạy vạy khắp nơi. Em gái chủ nợ c.h.é.m c.h.ế.t, còn bản trong lúc bỏ trốn cẩn thận t.a.i n.ạ.n xe , tuổi đời còn trẻ c.h.ế.t t.h.ả.m đường phố.
Vào khoảnh khắc hấp hối cuối cùng, đột nhiên nhận chỉ Thẩm Lê là yêu thương và em gái.
Kể từ khi và em gái đời, Tống Thanh Sơn căn bản từng quan tâm đến bọn họ, đều vứt cho bà nội chăm sóc. Sau khi Tống Thanh Sơn phất lên thì chỉ tận hưởng cuộc sống, tán gái chơi bời phụ nữ.
Chỉ Thẩm Lê là thật lòng đối xử với và em gái.
Cô đối xử nghiêm khắc với bọn họ, để bọn họ trở nên tự kỷ luật là vì cho bọn họ.
Còn gọi là ruột chỉ cho bọn họ buông thả, sự hưng phấn nhất thời.
Chỉ tiếc là phụ nữ đối xử nhất với 2 em bọn họ bọn họ hết đến khác vô tình làm tổn thương, cuối cùng bọn họ lạnh lùng phụ nữ đó c.h.ế.t ngay mặt .
Cậu sai , sai ...
Thạch Đầu đột ngột mở bừng mắt, mặt ướt đẫm, đưa tay lau , hóa là nước mắt.
“Anh hai, tỉnh .” Bảo Nhi lóc, cô bé lau nước mắt và nước mũi mặt: “Anh hai, làm em sợ c.h.ế.t khiếp...”
“Anh .” Thạch Đầu lắc đầu dậy, lau nước mắt mặt Bảo Nhi.
“Vừa nãy ngất, em khó khăn lắm mới kéo trong nhà. Em canh chừng một lúc lâu, thực sự quá buồn ngủ nên ngủ , đó làm một giấc mơ.” Tống Bảo Nhi lau nước mắt, vô cùng thê thảm.
“Em mơ thấy gì?” Trong lòng Thạch Đầu khẽ động.
Vừa nãy bản cũng làm một giấc mơ...
“Em mơ thấy...” Tống Bảo Nhi đem tất cả chuyện trong giấc mơ kể cho Thạch Đầu .
Thạch Đầu càng , hai mắt mở càng lớn.
Em gái mơ thấy mà giống hệt với cảnh tượng trong giấc mơ của !
“Vừa nãy cũng mơ thấy!” Thạch Đầu mở to hai mắt: “Cả 2 chúng đều mơ thấy, liệu nghĩa là đây là một giấc mơ bình thường, liệu đây là chuyện xảy ở kiếp ?”
“Kiếp ?” Tống Bảo Nhi mở to mắt: “Anh hai, nếu ban đầu phụ nữ xa Thẩm Mộng Nguyệt đó cướp mất ba, thì vốn dĩ Thẩm Lê nên là của chúng !”
“ , Thẩm Lê xuất sắc như thế, cô làm nghiên cứu khoa học, chế tạo xe, còn giao dịch với nước ngoài, còn mở xưởng làm ăn, chỉ nhân tài như mới xứng đáng làm của chúng .” Thạch Đầu nắm chặt nắm đấm.