Hắn g.i.ế.c ch.ó của , lật đổ giang sơn của - Mây che màn sương - Nuôi dạy nhóc tỳ loài - Hai bên cùng lún sâu - Chiêm bao gối - Bạn trai hệ sóc - Thiếu nữ kỵ sĩ ---
"Chuyện đó, ... chắc là cần suy nghĩ thêm."
Anh : "Đương nhiên , tất cả đều dựa sự tự nguyện của em. Trong xã hội hòa bình , cũng chẳng thể cưỡng đoạt ép buộc em ."
18
Cuối cùng, và Cố Hằng cũng xác nhận mối quan hệ tìm hiểu .
Anh bao giờ vượt quá giới hạn.
Trong hai gặp gỡ đầu tiên, chúng chủ yếu hẹn ở những nhà hàng hoặc quán yên tĩnh, trò chuyện về công việc, ngành nghề, thỉnh thoảng vài chuyện vặt vãnh mắt thấy tai .
Anh kiên nhẫn đợi chủ động nhắc đến các con, lúc đó mới thuận theo chủ đề mà hỏi han một hai câu, từng dò hỏi quá mức.
Cho đến thứ ba ăn riêng, khi tiễn về đến lầu, mới tự nhiên hỏi:
"Lần tới nếu thuận tiện, thể gặp hai vị tiểu công t.ử ? Cứ coi như là làm quen với một bạn của chúng thôi."
Cách dùng từ 'tiểu công tử' mang theo chút trang trọng và hóm hỉnh kiểu cũ.
Anh là 'bạn của ', ranh giới rõ ràng, thái độ khiêm nhường.
Tôi đồng ý, nhưng trong lòng vẫn thấy căng thẳng.
Đại Bảo vốn nhạy cảm, Tiểu Bảo thì còn ngây ngô, chúng sẽ phản ứng thế nào với ' bạn của ', đặc biệt là một bạn nam xa lạ.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy, với các con rằng sẽ chú Cố đến nhà chơi.
Cố Hằng đến đúng giờ, tay xách hai túi giấy. Anh mua những món đồ chơi bao gói phô trương, một túi là bộ mô hình lắp ráp tàu vũ trụ phiên bản mới nhất cho Đại Bảo, túi là bộ tàu hỏa đường ray bằng gỗ tinh xảo cho Tiểu Bảo.
"Chú Đại Bảo thích nghiên cứu bầu trời , còn Tiểu Bảo thì thích xe cộ."
Lúc đưa quà, giọng điệu thản nhiên như đang chia sẻ một chuyện nhỏ nhặt: "Một chút quà mọn, hy vọng hai cháu sẽ thích."
Mẹ từ trong bếp , thấy Cố Hằng thì kìm niềm vui mừng.
"Cháu chắc là Cố Hằng nhỉ, , quá. Bác cho cháu , con gái bác là nhất đời đấy."
Tôi nhịn mà đỏ mặt: "Mẹ..."
Thật là mất mặt quá mất.
Cố Hằng mỉm : "Bác đúng ạ, Tiểu Nhiễm thực sự ."
Buổi gặp mặt đó diễn bình lặng, bất kỳ hành động nào khiến lũ trẻ cảm thấy bất an.
Điều khiến thở phào nhẹ nhõm một chút.
Sau đó, Cố Hằng bắt đầu bước cuộc sống của chúng với một tần suất vô cùng chừng mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-toi-ly-hon/chuong-22.html.]
Hầu như tuần nào cũng đến, cứ cách một hai ngày tìm một lý do để xuất hiện.
Khi thì là 'tiện đường ngang qua, mang theo hộp mới từ quán của một bạn', khi thì là 'vô tình mua dư hai vé bảo tàng khoa học, các cháu hứng thú '.
Lời mời của luôn dành cho các con quyền lựa chọn, bao giờ ép buộc.
Sự đổi diễn một cách âm thầm.
Đại Bảo bắt đầu chủ động dọn dẹp bàn học khi đến.
Khi gặp bài toán khó, một hồi do dự, thỉnh thoảng thằng bé sẽ mang hỏi 'chú Cố'.
Tiểu Bảo thì yêu quý chú cùng lắp đường ray phức tạp, còn giả tiếng tàu hỏa 'tu tu... xình xịch' . Thằng bé thường lẩm bẩm khi gọi video: 'Khi nào chú Cố sang chơi nữa ạ?'.
Một năm thời gian lặng lẽ trôi qua theo sự đổi của bốn mùa.
Lũ trẻ cao thêm một đoạn, giữa và Cố Hằng cũng tích lũy đủ sự thấu hiểu và tin tưởng.
Thứ tình cảm đó giống như ngọn lửa bùng cháy dữ dội thời trẻ, mà giống như một tấm lụa mịn màng dệt nên từ vô khoảnh khắc an tâm và thoải mái, dày dặn ấm áp.
Quyết định kết hôn dường như là một chuyện thuận theo tự nhiên.
Không nghi thức cầu hôn long trọng, mà một buổi cuối tuần trời thu trong xanh, chúng đưa hai đứa trẻ và leo núi ở ngoại ô.
Đứng đỉnh núi rừng cây nhuộm sắc thu ở phía xa, hai đứa trẻ đang nô đùa xa chỗ chúng .
Mẹ theo , ngừng lớn tiếng nhắc nhở: "Hai đứa cẩn thận một chút đấy."
Cố Hằng bên cạnh : "Bạch Nhiễm, một năm nay hạnh phúc. Còn em thì ?"
Tôi gật đầu: "Em cũng hạnh phúc."
"Vậy chúng kết hôn nhé."
"Vâng."
Anh mỉm , nắm lấy tay : "Ba cuối cùng cũng còn lo lắng việc sẽ cô độc đến già nữa ."
Tôi gật đầu: "Thật , em cũng còn lo ai chăm sóc em nữa."
19
Cuối cùng hai chúng quyết định sẽ tổ chức đám cưới kết hợp du lịch.
Ba của Tần Mặc ý kiến gì, thì tiếc nuối vì thể khoe với rằng tìm một tâm đầu ý hợp như thế nào.
rốt cuộc bà vẫn thắng nổi .
Sếp ký hợp đồng với khách hàng lớn, vui mừng phê duyệt cho thêm mười ngày nghỉ phép năm.
Chúng chọn đảo Trăn ở phương Nam làm điểm đến.