Sau Khi Tôi Ly Hôn - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:54:17
Lượt xem: 849

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấm thoát ba tháng trôi qua.

Các con dần quen với nhịp sống .

Chúng cũng dần trở nên hoạt bát hơn.

Thứ sáu tuần , vẫn đón Đại Bảo như thường lệ.

Suốt dọc đường, Đại Bảo im lặng một cách lạ thường.

Thằng bé tựa ghế , mặt ngoảnh cửa sổ, chỉ để cho một bóng lưng đầy căng thẳng.

Tôi thử hỏi xem tuần ở trường chuyện gì mới , thằng bé chỉ đáp bằng những tiếng "", "ạ" ngắn ngủi, hoặc khi chẳng buồn trả lời.

Tôi gặng hỏi thêm nữa.

Có những chuyện, nếu trẻ con , việc ép uổng chỉ làm chúng đóng chặt cửa lòng hơn mà thôi.

Thứ bảy, đưa Đại Bảo và Tiểu Bảo công viên giải trí.

Tôi cùng Tiểu Bảo đang la hét phấn khích chơi vòng ngựa gỗ và xe điện đụng.

Nhìn Đại Bảo từ chỗ miễn cưỡng lúc đầu, dần dần cũng chịu ganh đua tường leo núi, tập trung cao độ khi chơi trò b.ắ.n s.ú.n.g giả lập, khóe miệng vốn mím chặt của thằng bé cuối cùng cũng giãn .

Thậm chí khi thắng một con gấu bông hề nhỏ, gương mặt thằng bé lộ nụ đắc ý đúng tuổi mười hai.

Trái tim cũng theo nụ mà dần thả lỏng.

Buổi tối, khi ăn pizza bên ngoài, chúng trở về căn nhà thuê nhỏ nhắn nhưng ngày càng đậm thở cuộc sống.

Tắm rửa xong xuôi, Tiểu Bảo ôm con gấu bông mới thắng nhanh chóng chìm giấc ngủ.

Tôi nhẹ chân nhẹ tay phòng khách, Đại Bảo vẫn còn ở đó.

Thấy , thằng bé hỏi: "Mẹ ơi, và bố ly hôn... vì bố... thích cô khác ?"

Tay khựng , xuống bên cạnh con.

Tôi trả lời "" "" ngay lập tức, mà đưa tay nhẹ nhàng ôm con lòng.

- Đại Bảo . - Tôi vỗ về lưng con, hạ thấp giọng hỏi. - Sao con... hỏi như ?

Thằng bé im lặng trong lòng , thở nặng nề.

Tôi thể cảm nhận cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, con đang .

Một lúc lâu , con mới lên tiếng nữa.

- Hôm nay... con tan học sớm một chút... ở sảnh khu nhà.

- Con thấy... bố... bố và một cô... một cô trẻ, ... ôm .

Hơi thở của nghẹn .

- Cô ... tựa vai bố chuyện, hỏi bố rốt cuộc khi nào mới cưới cô ...

Vai Đại Bảo bắt đầu run lên bần bật, thằng bé cố gắng kìm nén nhưng thể ngăn sự sụp đổ và nỗi sợ hãi trong giọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-toi-ly-hon/chuong-13.html.]

- Sau đó... bố... bố... vỗ vỗ lưng cô bảo "chờ thêm chút nữa", các con cần thời gian để thích nghi.

- Mẹ ơi... - Con hỏi, như một đứa trẻ bỏ rơi.

- Mẹ cần con nữa, bố... cũng cần con nữa đúng ?

Nói xong, Đại Bảo một nữa òa nức nở.

Lòng rối bời, cứ ngỡ Đại Bảo lớn , hiểu chuyện .

Không ngờ, thằng bé chỉ đang gồng tỏ mạnh mẽ.

Việc và Tần Mặc ly hôn vẫn để vết thương lòng cho con.

Tôi ngừng an ủi: "Cưng , con và Tiểu Bảo đều là bảo bối của , mãi mãi là như . Dù bố lấy vợ khác, con vẫn là bảo bối mà bố yêu nhất. Nếu bố cần con, vẫn còn mà, chỗ của mãi mãi là nhà của con".

Dưới sự vỗ về hết đến khác của .

Tôi hứa rằng bố vẫn yêu con, hứa rằng sẽ bao giờ rời xa, hứa rằng dù chuyện gì xảy thì con và em trai vẫn là báu vật quý giá nhất của .

Nước mắt Đại Bảo cuối cùng cũng ngừng rơi, chỉ còn những tiếng nấc cụt thỉnh thoảng vang lên.

Con mệt , cả lả dựa lòng : "Mẹ ơi, con yêu nhiều lắm, đừng bỏ rơi con nha".

"Mẹ cũng yêu con, mãi mãi yêu con".

Hai chúng cứ thế ôm cho đến khi Đại Bảo định cảm xúc, ngoan ngoãn chào ngủ mới về phòng nghỉ ngơi.

Còn trong phòng khách, cơ thể kìm mà run rẩy.

Phẫn nộ, đau lòng, còn cả một cảm giác bất lực sâu sắc.

Tần Mặc.

Sao dám?

Sao dám trắng trợn như khi mới ly hôn ba tháng, thậm chí còn để con trai bắt gặp?

Tôi cầm điện thoại lên, gọi thẳng cho Tần Mặc.

Đầu dây bên mãi một lúc lâu mới bắt máy.

- Alo? - Là giọng của , âm thanh xung quanh khá ồn ào, dường như đang ở bên ngoài.

- Tần Mặc, hôm nay cùng đàn bà đó ?

Đầu dây bên khựng một chút, đó vang lên giọng đầy mất kiên nhẫn và cảnh giác:

- Bạch Nhiễm? Cô làm gì nữa đây? Tôi cho cô , chúng ly hôn , chuyện của đến lượt cô xen .

- Không đến lượt quản? - Tôi phẫn nộ chất vấn.

- Thế còn Đại Bảo thì ? Chuyện của con trai cũng quản nữa ? Anh hôm nay nó tan học sớm, vô tình thấy đàn bà đó ôm !

- Tần Mặc, dù cần mặt mũi nữa thì cũng nghĩ đến cảm nhận của con chứ? Thằng bé mới mười hai tuổi thôi! Anh để nó thấy, thấy những chuyện đó, định bắt nó nghĩ thế nào? Sau đối mặt với cha như !

Đầu dây bên rơi im lặng.

Loading...