Vũ Văn Phong Định Bỏ Trốn
Bây giờ đang lúc cần dùng , cần thu phục lòng dân, Tiêu Vũ vẫn cảm thấy nên khoan dung một chút. Thế là liền lấy phận công chúa họ Tiêu cho Chân Pháp Đạo Trưởng một bức thư xá tội, tất nhiên, là Tiêu Vũ lấy phận Tạ tiên cô gửi đến.
Chân Pháp Đạo Trưởng khi nhận văn thư, khỏi vui mừng đến mức nào. Đâu còn ở đây nữa a? Đương nhiên là chạy về phía nam, định nhanh chóng chạy đến địa giới do Tiêu Vũ cai trị! Còn về vị trí Quốc sư ? Giang sơn nhà Vũ Văn sắp mất , ai làm cái Quốc sư đó xui xẻo!
Vũ Văn Phong Thẩm Hàn Thu mắt, lạnh lùng : “Người chạy ?”
Thẩm Hàn Thu vẫn cung kính: “Vâng!”
Cùng lúc đó, Vũ Văn Phong liền chú ý tới, trong cung một thái giám và cung nữ cũng vội vã , thế là hỏi: “Bọn họ đây là đang làm gì?”
Thẩm Hàn Thu gì. Vũ Văn Phong hiểu . Thần sắc của càng thêm khó coi, cả trong khoảnh khắc dường như già mười mấy tuổi. Hắn trong gió, chiếc bóng đơn độc trông chút tiêu điều.
Thẩm Hàn Thu hề ý đồng tình với Vũ Văn Phong. Vũ Văn Phong im lặng một chút, liền : “Thu dọn hành trang, chúng tạm thời rời khỏi Thịnh Kinh .”
Thẩm Hàn Thu lập tức hiểu , đây là định bỏ trốn chạy lấy mạng . Trước đây cũng những vị vua mất nước, giữ cổng thành, kéo theo gia đình bỏ trốn. Rất rõ ràng, Vũ Văn Phong bình tĩnh rằng, Kim Đăng Quân thế như chẻ tre, tiếp tục ở Thịnh Kinh thành bao lâu nữa sẽ bắt rùa trong hũ, cho nên nhanh chóng bỏ trốn.
Khi Vũ Văn Phong trở về, gọi hầu hạ . “Người ! Hầu hạ trẫm y phục!” Vũ Văn Phong trầm giọng .
ai lên tiếng. Vũ Văn Phong tức tối bại hoại: “Kim Đăng Quân còn thành, ? Các ngươi nhanh như nhận hoàng đế là đây nữa ?”
lúc , một tiểu thái giám cúi mi thuận mắt bước . “Bệ hạ, nô tài đến chậm.”
Vũ Văn Phong mắt, cảm thấy chút quen mắt, nhưng đây chắc là hầu hạ , nhớ tên là gì, thế là hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Nô tài Phúc Quý, đây vẫn luôn cơ hội hầu hạ bệ hạ, kính xin bệ hạ cho nô tài một cơ hội.” Phúc Quý cung kính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sau-khi-mat-nuoc-cong-chua-mang-khong-gian-vet-sach-kinh-thanh/chuong-470.html.]
Vũ Văn Phong bây giờ dùng Phúc Quý cũng , thế là liền : “Hiếm khi ngươi đối với trẫm vẫn còn lòng trung thành.”
“Sau ngươi cứ theo bên cạnh trẫm, làm Đại nội Tổng quản của trẫm.” Vũ Văn Phong lập tức thăng chức cho Phúc Quý.
Phúc Quý trong lòng nghĩ, lòng trung thành, nhưng lòng trung thành của là đối với hoàng tộc họ Tiêu. Trước đây trung thành với Thái tử, trung thành với Thái t.ử phi, cũng trung thành với công chúa. Dù thế nào nữa, lòng trung thành tuyệt đối đối với Vũ Văn Phong. Hôm nay sở dĩ tự cáo phấn dũng, chẳng qua là công chúa canh chừng Vũ Văn Phong mà thôi.
Giọng của Thẩm Hàn Thu từ bên ngoài vang lên: “Bệ hạ.”
“Vào .”
Thẩm Hàn Thu chậm rãi bước . Khi Phúc Quý thấy Thẩm Hàn Thu, trong lòng rùng , vẫn chút sợ hãi Thẩm Hàn Thu , đây khi báo tin cho công chúa, từng chạm mặt với Thẩm Hàn Thu . Nếu để Thẩm Hàn Thu phát hiện toan tính của , thể sẽ còn đường sống nữa.
Thẩm Hàn Thu cũng thấy Phúc Quý . Thẩm Hàn Thu lúc làm còn hiểu? Đây phần lớn cũng là của công chúa. Thế là Thẩm Hàn Thu mỉm với Phúc Quý. Bởi vì Thẩm Hàn Thu ngày thường , cũng , nụ mang theo vài phần khách sáo, cho nên mang đến cho cảm giác chút cứng nhắc, như , rơi trong mắt Phúc Quý, liền khiến Phúc Quý lạnh sống lưng.
Thẩm Hàn Thu làm gì? Mình nên tìm cách giúp công chúa giải quyết tên ? tên Thẩm Hàn Thu dễ đối phó như ... làm ?
Phúc Quý đang xoắn xuýt ở đây, Thẩm Hàn Thu lên tiếng: “Bệ hạ, thần theo phân phó của bệ hạ, tập hợp các triều thần với , kính xin bệ hạ đến đại điện.”
Vũ Văn Phong gật đầu. Hắn bước những bước chân nặng nề tiến về phía . Đi vài bước, Vũ Văn Phong dừng bước, đầu hỏi hai theo : “Các ngươi xem, trẫm cứ thế mà thất bại ?”
Phúc Quý lập tức thổi phồng nịnh nọt: “Bệ hạ chỉ là tạm thời thất thế, còn giữ núi xanh lo gì củi đốt.”
Vũ Văn Phong đến triều đường, những triều thần gom đủ Tam tỉnh Lục bộ của . Lần đầu tiên phát hiện đây ngu bao. Lúc các triều thần đa cũng hiểu, những lưu đày đây là lưu đày? Đó rõ ràng là nhảy việc ! Bọn họ còn đây mới là những kẻ đại ngốc.
Tất nhiên, cũng tất cả đều là đại ngốc. Ví dụ như những triều thần do Triệu Kiếm đầu, đêm đó là cái đinh ngầm mà Tiêu Vũ cài cắm ở đây. Tiêu Vũ ở đây, Tiêu Dục triều đường đương nhiên cũng thuộc về . Đó vẫn là chuyện từ thời Tiêu Dục còn làm Thái tử. Bây giờ đến lúc quan trọng, Tiêu Dục liền cũng động dụng một .
Những lên triều hôm nay, tổng cộng năm mươi chín , mười tám là của Tiêu Vũ và Tiêu Dục. Còn bốn mươi mốt ... Trong đó sáu qua mật thiết với Ngụy Ngọc Lâm. Còn ba mươi lăm là loại đường lui, buộc theo Vũ Văn Phong một con đường đến cùng. Những đều là tín theo Vũ Văn Phong mưu phản đây.
Tất nhiên, tín của Vũ Văn Phong chắc chắn chỉ chừng , nhưng triều đường chèn ép ngoài một , cộng thêm một thực sự Vũ Văn Phong lưu đày...