Giang Mạn Mạn dù thưởng thức món ăn ở đây, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu với đề nghị chung bàn. Dù là bạn của Lục Vãn, nhưng cô quen họ, việc quả thật phù hợp.
Vừa định từ chối, một giọng chua ngoa vang lên:
– Có những đủ tư cách đây, đừng cố tỏ xứng.
Lục Ninh bước tới, tay tự nhiên vòng qua cánh tay Tô Nhậm Cảnh, dáng vẻ mật đến phát ngán.
– Lục Vãn, ngờ cũng gặp cô. Thật là xui xẻo! cô vẫn thế, thích đóng vai kẻ thứ ba, thích cướp chồng khác!
Ánh mắt Lục Vãn hạ thấp, khóe miệng khẽ nhếch:
– Mồm mép sạch sẽ một chút.
Tại những kẻ đều giống hệt ?
Khách trong nhà hàng đồng loạt đảo mắt về phía ồn ào. Tô Nhậm Cảnh mặt mày tái nhợt, kéo tay Lục Ninh:
– Lục Ninh! Im , theo !
Lục Ninh giật tay , giọng đanh :
– Tại ? Lễ đính hôn của chúng phá hỏng, chẳng do cô ? Hôm nay chúng tới đây ăn, cô cũng xuất hiện. Anh bảo tin đây là trùng hợp? Rõ ràng là cô cố tình theo dõi, và Nhậm Cảnh tới đây, nên mới xuất hiện!
– Lục Vãn, từ nhỏ thích đóng vai kẻ yếu đuối. Cô là con đĩ giả tạo, đồ lừa tình hèn hạ!
Lục Ninh khẳng định Lục Vãn cố tình dò la tin tức để tới đây gặp Tô Nhậm Cảnh. Cô kịp gây sự, mà Lục Vãn tự tìm tới cửa!
Tô Nhậm Cảnh bực tức:
– Lục Ninh! Lục Vãn như . Sao em cứ nhắm cô ? Hôm nay chúng tới đây, làm cô ? Đừng vô lý nữa!
Lời bênh vực của Tô Nhậm Cảnh chỉ khiến Lục Ninh càng thêm phẫn nộ:
– Tôi vô lý? Tô Nhậm Cảnh, đừng quên là vị hôn phu của . Sao về phía ngoài?
Giang Mạn Mạn vội lên tiếng:
THẬP LÝ ĐÀO HOA
– Không , là mời chị Vãn tới đây ăn…
Lục Ninh quắc mắt:
– Im ! Mày là ai? Chuyện nhà tao, mày quyền chen ?
Giang Mạn Mạn quát, mắt đỏ hoe, sang với Lục Vãn:
– Em xin chị…
Lục Vãn nhẹ nhàng xoa đầu cô bé:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sau-khi-ly-hon-than-phan-co-luc-dan-lo-dien/chuong-96-khieu-khich.html.]
– Không .
Rồi cô sang Lục Ninh, giọng lạnh như băng:
– Lục Ninh, cô ăn đồ của cô, ăn đồ của . Thứ nhất, hề các ở đây. Thứ hai, đàn ông của cô, thèm để mắt. Cô tự vô dụng, đổ cho khác?
Lục Ninh nhạt:
– Tới đây ăn? Ai tin? Ai tới đây mà đặt bàn ? Cô đặt ?
Tô Nhậm Cảnh cố kéo cô :
– Lục Ninh, đừng làm loạn nữa!
vô ích.
Giang Mạn Mạn thực sự nhà hàng cần đặt . Mọi , chỉ cần cô mở miệng, quản gia sẽ lo liệu tất cả. Cô hoảng hốt Lục Vãn, sợ gây rắc rối cho chị.
Lục Vãn bình thản Lục Ninh, như đang xem một trò hề:
– Ai bảo đặt ?
Lục Ninh khẩy:
– Cô đặt ?
Cô thấy hai sắp rời vì chỗ. Để chắc chắn, Lục Ninh hỏi nhân viên:
– Hai họ đặt bàn ?
Nhân viên lắc đầu:
– Không.
Lục Ninh đắc ý:
– Nghe , Lục Vãn? Cô hề đặt . Cô tới đây để ăn! Cô chính là theo chân chúng ! Cô dụ dỗ Nhậm Cảnh!
– Anh Nhậm Cảnh, cô hạng ! Cô mưu mô, từ nhỏ bắt nạt , nên bố mới đuổi cô về quê. Ở quê cũng chẳng dạy dỗ, chẳng làm nên trò trống gì, chỉ quyến rũ đàn ông!
Lửa giận trong lòng Lục Ninh bùng cháy. Cô ghen tị với thứ thuộc về Lục Vãn, đặc biệt là khuôn mặt xinh — đến mức khiến hủy hoại!
Tô Nhậm Cảnh can ngăn nhưng kịp. Ngay cả cũng thấy lời lẽ của Lục Ninh quá đáng.
Giang Mạn Mạn nhịn nữa:
– Cô bậy! Chị Vãn như ! Chị , y thuật của chị còn…
Lục Vãn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé, ngăn .