Sai Lầm Đêm Đó, Anh Là Sếp Tôi - Chương 9: Nhịp Tim Không Còn Thuộc Về Lý Trí

Cập nhật lúc: 2026-03-01 03:09:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9: Nhịp Tim Không Còn Thuộc Về Lý Trí

Căn phòng chìm trong ấm còn sót của đêm mưa.

An Nhi mở mắt, cảm giác đầu tiên ập đến ánh sáng—mà là thở. Gần. Nóng. Không hề xa lạ. Nhịp tim cô tăng dần khi nhận cách giữa họ từng trả .

Anh ở ngay đó.

Gần đến mức chỉ cần nghiêng đầu là chạm.

kịp gì thì ánh mắt giữ chặt lấy cô—ánh mắt của còn giả vờ tỉnh táo. Anh đưa tay lên, ngón tay lướt dọc bờ vai cô, chậm rãi, như đang đếm từng nhịp thở.

— “Đừng như …”

Giọng thấp và vỡ. tay dừng.

Cô nuốt khan. Trái tim đập nhanh đến mức lồng n.g.ự.c căng lên. Cô chạm —một cái chạm còn do dự—và thứ sụp đổ.

Họ tìm trong im lặng dồn dập của thở. Không cần lời. Không cần lý do. Chỉ sự kéo gần, gấp gáp và thành thật. Anh giữ cô chặt; cô đáp bằng cách bấu chặt tấm ga, để cảm giác tràn qua, nóng và choáng ngợp.

Nhịp tim hòa —nhanh, hỗn loạn.

Hơi thở vỡ thành những âm thanh kịp giấu.

Anh áp trán trán cô, thở nặng nề, như đang đấu tranh cuối buông bỏ. Khoảnh khắc , thứ trở nên quá gần, quá thật, và lý trí còn chỗ .

Bên ngoài, mưa ngừng.

Bên trong, cảm xúc vẫn dâng cao.

Khi căn phòng trở yên tĩnh, họ vẫn ở đó—gần đến mức tim đập loạn nhịp, tay chịu buông. Không ai điều gì, nhưng cả hai đều hiểu: đêm nay chỉ là một sai lầm.

Và điều nguy hiểm nhất… là ai vạch xuất phát.

Không Còn Một Kẽ Hở Nào Cho Lý Trí

Khoảng cách cuối cùng… biến mất.

Cơ thể họ dán sát , còn một kẽ hở nào để trốn tránh. An Nhi cảm nhận ấm của , lan qua từng tấc da, như nuốt chửng suy nghĩ còn sót .

Anh giữ cô chặt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-9-nhip-tim-khong-con-thuoc-ve-ly-tri.html.]

Không vội vã.

Mà là còn cách nào khác.

Hơi thở họ hòa , gấp gáp, rối loạn, vỡ thành những nhịp ngắn kịp che giấu. Mỗi cô khẽ cựa , siết tay, như sợ chỉ cần lỏng một chút, tất cả sẽ tan biến.

— “Đừng rời …”

Giọng thấp và khàn, lẫn tiếng thở nóng ngay sát tai cô.

trả lời.

Chỉ áp sát hơn.

Lồng n.g.ự.c chạm lồng ngực, nhịp tim đập loạn xạ, còn phân biệt là của ai. Cô vô thức bấu chặt lấy tấm ga, để giữ khỏi trôi trong cảm giác quá đỗi choáng ngợp.

Anh cúi đầu, trán chạm trán cô.

Không cần cũng … cả hai đều vượt quá giới hạn.

Bàn tay trượt dọc sống lưng cô, dừng thật lâu, như đang khắc ghi cảm giác —nóng, thật, và thể đầu. Cô khẽ run lên, một phản xạ nhỏ, nhưng đủ khiến mất hẳn kiềm chế.

— “An Nhi…”

Tên cô vỡ giữa những nhịp thở gấp.

Cô vòng tay qua cổ , kéo gần hơn nữa—một cử chỉ cần lời cho phép. Trong khoảnh khắc , nguyên tắc, lý do… đều sụp đổ.

Chỉ còn hai cơ thể tìm đến , trong sự khao khát dồn nén quá lâu.

Thời gian còn ý nghĩa.

Chỉ thở quấn lấy thở, nhịp tim va , và cảm giác sung sướng khiến còn đủ tỉnh táo để nghĩ đến ngày mai.

Khi thứ dần lắng xuống, họ vẫn ở đó—gần đến mức nhịp tim đang chậm , tay vẫn buông.

An Nhi nhắm mắt.

từ giây phút cơ thể họ dán sát còn kẽ hở—

ai trong hai còn thể giả vờ rằng chuyện từng xảy .

Loading...