Con đường từ bãi biển trở khách sạn chỉ vài phút bộ.
đối với cả hai, quãng đường đó dài hơn bình thường.
Gió biển vẫn còn thổi mạnh phía lưng. Cát ướt dính nhẹ chân, còn trong lòng họ thì vẫn còn nguyên cảm giác của nụ hôn .
Không ai gì.
tay vẫn nắm tay cô.
Chặt.
Khi bước sảnh khách sạn, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống làm thứ trở nên rõ ràng hơn. Cô khẽ rút tay , theo phản xạ của một nhân viên khi cạnh sếp.
Anh hiểu.
ánh mắt vẫn rời khỏi cô.
Thang máy mở cửa.
Không gian nhỏ hẹp khiến khí giữa hai trở nên nóng hơn một cách khó giải thích.
Cửa thang máy đóng .
Chỉ còn hai .
Tiếng máy chạy nhẹ trong gian yên tĩnh.
Cô mặt về phía cửa, nhưng cô đang .
“Đêm biển nguy hiểm thật,” cô nhỏ.
“Anh .”
Cô .
Ánh mắt họ chạm .
Ký ức về nụ hôn khiến thở cô khẽ rối loạn.
Thang máy ting một tiếng mở cửa.
Hành lang khách sạn yên tĩnh.
Hai phòng vẫn cách chỉ vài bước như lúc đầu.
Cô dừng cửa phòng , quẹt thẻ.
Trước khi bước , cô .
Ánh mắt lúc còn sự bình tĩnh thường ngày nữa.
“Ngủ sớm nhé,” cô .
giọng đó giống một lời thử thách hơn.
Cô bước phòng.
Cửa đóng —
Cốc… cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên chỉ vài giây đó.
Cô yên một giây… mở cửa.
Anh cửa.
Áo sơ mi xộc xệch gió biển, mái tóc còn vương ẩm. Ánh mắt trầm và nóng hơn lúc nãy.
“Anh nghĩ… quên một chuyện,” .
Cô dựa nhẹ khung cửa.
“Chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-29-dem-khong-ngu.html.]
Anh cô vài giây.
“Anh kết thúc đêm nay.”
Câu đó khiến tim cô đập mạnh.
Cô lùi một bước.
Anh bước phòng.
Cửa khép phía lưng .
Không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng sóng biển vọng từ xa.
Hai đối diện .
Khoảng cách vài bước… nhưng cảm giác như cả căn phòng đều nóng lên.
“Chúng thật sự nên dừng ở đây,” cô khẽ.
Anh bước gần hơn.
“Em dừng ?”
Cô im lặng.
Chỉ một giây thôi… nhưng đủ để hiểu câu trả lời.
Anh đưa tay kéo cô gần.
Lần còn sự chần chừ như ở bãi biển.
Cô va nhẹ lồng n.g.ự.c , thở khẽ gấp. Tay vòng qua eo cô, giữ chặt như thể sợ cô chạy mất.
“Anh nghĩ kiềm chế quá lâu ,” trầm thấp.
Cô khẽ , nhưng thở vẫn còn rối.
“Em cũng …”
Câu dứt thì cúi xuống.
Nụ hôn mạnh hơn, sâu hơn.
Không còn sự thử thăm dò như .
Cô khẽ nắm chặt vai áo , cơ thể kéo sát đến mức còn cách.
Hơi thở hai hòa trong căn phòng yên tĩnh.
Bàn tay siết chặt hơn ở eo cô.
Cô khẽ run nhẹ, nhưng hề lùi .
Bên ngoài cửa kính, sóng biển vẫn vỗ bờ đều đặn.
Còn trong căn phòng khách sạn , cảm xúc vượt qua ranh giới của sự kìm nén.
Một lúc , khẽ tựa trán trán cô.
Cả hai đều thở gấp.
“Ngày mai chúng còn cuộc họp,” cô thì thầm.
Anh bật khẽ.
“Anh .”
“Vậy mà vẫn…”
Anh cô lâu.
“Vì giả vờ nữa.”
Cô im lặng vài giây… khẽ tựa đầu vai .
Đêm bên ngoài vẫn còn dài.
Và cả hai đều rằng đây chỉ mới là khởi đầu của một đêm dễ ngủ chút nào.