Gió biển đêm càng lúc càng mạnh.
Sóng vỗ bờ từng đợt dài, để những vệt nước lấp lánh ánh trăng mờ.
Cô và vẫn gần bãi cát. Tay vẫn nắm tay cô, ấm truyền qua từng đầu ngón tay.
Không ai buông .
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió và tiếng sóng.
Cô ngước lên .
Khoảng cách giữa hai lúc chỉ còn vài centimet.
“Chúng thật sự nên như …” cô khẽ.
Anh cô thật lâu.
Ánh mắt lúc còn sự kìm nén quen thuộc trong văn phòng nữa. Nó sâu, nóng và đầy cảm xúc.
“ em vẫn ở đây,” .
Câu đó khiến cô khựng .
Cô đúng.
Nếu thật sự dừng … cô về khách sạn từ lâu.
Một cơn gió mạnh thổi qua.
Cô mất thăng bằng lớp cát mềm, vô thức bám vai .
Khoảnh khắc đó khiến hai cơ thể va .
Rất gần.
Quá gần.
Hơi thở của phả nhẹ lên má cô. Cô thể rõ nhịp tim của cả hai đang dồn dập.
“Em …” trầm thấp.
“Anh cố giữ cách suốt thời gian qua.”
Cô , mắt run.
“Và bây giờ?”
Anh trả lời bằng lời.
Anh kéo cô gần hơn.
Cái ôm mạnh mẽ hơn . Cô cảm nhận rõ lồng n.g.ự.c , ấm của cơ thể qua lớp áo mỏng.
Cô phản kháng.
Thậm chí tay cô còn vô thức bấu nhẹ lưng áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-28-nu-hon-duoi-song-bien.html.]
Sóng biển phía dội lên bờ một đợt lớn.
Anh cúi xuống.
Nụ hôn đến bất ngờ nhưng cũng giống như điều cả hai chờ đợi từ lâu.
Ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ.
khi cô lùi , bỗng siết cô chặt hơn. Nụ hôn trở nên sâu hơn, vội vàng hơn—như thể những ngày kìm nén cuối cùng cũng giải phóng.
Cô khẽ thở gấp, tay nắm chặt áo .
Gió biển thổi tung mái tóc cô, còn vẫn giữ cô trong vòng tay, như sợ chỉ cần buông một giây là cô sẽ biến mất.
Nụ hôn dừng khi cả hai đều thở mạnh.
Trán tựa nhẹ trán cô.
Hơi thở hai hòa trong khí mặn của biển.
“Chúng đang thật sự vượt quá giới hạn ,” cô thì thầm.
Anh khẽ .
“Anh .”
“Vậy mà vẫn…”
“Anh dừng .”
Câu đó khiến tim cô đập mạnh.
Cô vài giây, khẽ .
“Em cũng .”
Anh lập tức kéo cô gần, ôm chặt hơn. Cô thể cảm nhận rõ sự ấm nóng từ cơ thể , từng nhịp tim mạnh mẽ ngay sát .
Hai giữa bãi biển vắng, ánh trăng và tiếng sóng.
Không còn cách.
Không còn sự giả vờ.
Chỉ còn hai đang cuốn mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào đây.
Sau một lúc, cô khẽ thì thầm:
“Chúng nên về khách sạn… nếu ngày mai sẽ dậy nổi.”
Anh bật trầm.
tay vẫn buông cô .
“Anh nghĩ… đêm nay sẽ còn dài.”
Cô đỏ mặt, nhưng phản đối.
Phía xa, ánh đèn khách sạn vẫn sáng.
Và cả hai đều rằng chuyến công tác … sẽ còn giống bất kỳ chuyến công tác nào đây.