Sáng thứ Hai.
Văn phòng trở nhịp quen thuộc: tiếng gõ bàn phím, tiếng máy in, mùi cà phê thoang thoảng trong khí. Mọi thứ đều bình thường—chỉ An Nhi là .
Cô bước khỏi thang máy, cố giữ gương mặt bình thản. mỗi bước chân như nặng hơn thường ngày. Đêm mưa … và buổi sáng đó… vẫn còn đọng trong từng nhịp thở.
— “An Nhi, sáng nay em trễ một chút nha.”
Giọng đồng nghiệp kéo cô về thực tại. Cô gật đầu nhẹ, xuống bàn làm việc. Màn hình bật sáng, lịch họp hiện lên.
10 giờ – Họp phòng – Trình tổng chủ trì.
Tim cô khẽ thắt.
Cô khoảnh khắc sẽ đến. ngờ… nhanh như .
Mười giờ kém năm, cả phòng họp đông đủ. An Nhi ở vị trí cuối, cúi tài liệu, tránh ánh mắt xung quanh. Cánh cửa kính mở .
Trình tổng bước .
Anh mặc vest tối màu, gương mặt lạnh lùng quen thuộc, từng bước dứt khoát. Không ai thấy đêm mưa. Không ai buổi sáng trong phòng nghỉ. Trước mắt , vẫn là Trình tổng—điềm tĩnh và tì vết.
khi ánh mắt lướt qua phòng họp—
dừng nơi cô—
chỉ một giây.
Rất nhanh.
đủ để An Nhi cảm nhận sự siết chặt vô hình nơi lồng ngực.
Anh .
Cuộc họp bắt đầu.
Giọng trầm, rõ ràng, từng quyết định đưa gọn gàng. An Nhi cố tập trung, ghi chép đầy đủ, nhưng mỗi khi tiến gần bảng trình bày, cách khiến cô… mất nhịp.
— “Ý kiến của cô An Nhi?”
Cả phòng sang.
Cô giật , ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đặt thẳng lên cô—bình thản, công việc, hề để lộ bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.
— “Dạ… em nghĩ phương án B sẽ phù hợp hơn với tiến độ.”
Cô trả lời, giọng định hơn cô tưởng.
Anh gật đầu.
— “Tôi cũng nghĩ .”
Chỉ một câu thôi… cũng đủ khiến tim cô khẽ rung.
Cuộc họp kết thúc. Mọi lục tục dậy. An Nhi thu dọn tài liệu, định rời thật nhanh thì—
— “An Nhi, ở một chút.”
Căn phòng dần trống. Cánh cửa khép lưng cuối cùng, để sự yên tĩnh nguy hiểm.
Cô cạnh bàn, tay nắm chặt tập hồ sơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-11-tro-lai-vach-xuat-phat-nhung-khong-con-nhu-cu.html.]
— “Sếp gọi em?”
Anh dựa bên cửa sổ, ngay.
— “Trong công ty…”
— “Giữ cách.”
Câu rơi xuống, thẳng thắn và lạnh lùng.
Cô gật đầu.
— “Em hiểu.”
Anh .
Ánh mắt … lạnh như lời .
— “ ngoài giờ làm việc…”
Anh dừng một nhịp. “Chúng giả vờ.”
Không một lời mời.
Cũng mệnh lệnh.
Chỉ là một ranh giới mới vạch —nguy hiểm hơn, mờ hơn.
— “Em thể chọn.”
Anh tiếp. “Tôi ép.”
An Nhi . Trong khoảnh khắc , cô nhận bước một trò chơi mà ai thật sự nắm quyền chủ động.
— “Em cần thời gian.”
Cô .
Anh gật đầu.
— “Tôi chờ.”
Khoảng cách giữa họ lúc … gần. cũng còn xa. Một sợi dây vô hình kéo căng, chỉ cần một lực nhỏ là đứt.
Cô xoay .
Khi tay chạm nắm cửa—
— “An Nhi.”
Cô dừng .
— “Dù em chọn gì…”
Giọng trầm xuống. “Đừng nghĩ rằng đêm đó chỉ em ảnh hưởng.”
Cánh cửa mở .
Cô bước ngoài, tim đập loạn nhịp.
Cô tương lai sẽ về . cô một điều—
từ giây phút , giữa cô và Trình tổng, còn chuyện ‘vô tình’ nữa.
(Còn tiếp)