Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-25 01:21:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù là món ăn cho bốn , hai tùy tùng dám động đũa, chỉ nép một bên, đợi Triệu Kế Chu và Triệu Lộ Nhi ăn .
Triệu Kế Chu gắp một miếng cá đưa miệng, thịt cá mềm trơn, mùi tanh, tìm thấy dù chỉ một chiếc xương nhỏ. Nước sốt chua cay thấm từng thớ thịt, chua sảng khoái, ngon miệng.
Ngon đến mức ông kịp thưởng thức kỹ, vội vàng nuốt xuống, gắp miếng thứ hai.
Triệu Lộ Nhi nheo mắt : “Con Tô Uyển cá chua cay cay ngon, quả nhiên là !”
Nàng khen xong liền đầu cha, chỉ thấy ông đang mải mê ăn cá. “Cha, cá ăn với cơm ngon hơn đó.”
Triệu Kế Chu lúc mới chú ý tới bát cơm trắng sáng bên cạnh.
Kỳ lạ thật, gần đây Giang Nam lũ lụt, phần lớn ruộng đồng ngập, sản lượng gạo giảm mạnh, ngay cả bản ông cũng khó mà ăn cơm trắng, mà tiệm ăn vặt nhỏ bé thể cung cấp cơm trắng cho mỗi bàn. Gạo của nàng từ mà ?
Triệu Lộ Nhi ghé sát tai cha nhỏ: “Tô Uyển tỷ tỷ , Hoa Quyển tỷ tỷ lẽ là tiên nhân giáng trần để trải qua kiếp nạn đó!”
Triệu Kế Chu hỏi: “Nàng từ ?”
“Nàng chỉ như thôi, trong dã sử cũng y như thế.”
Triệu Kế Chu trầm tư, mãi đến khi con gái thúc giục ăn cơm mới hồn và bắt đầu ăn cơm.
là cơm trắng tinh tươm, do tiên thuật yêu thuật biến , nhưng thơm hơn cả những bát cơm ông từng ăn trong cung.
Đồ ăn quá hấp dẫn, Triệu Kế Chu vứt hết tạp niệm đầu, cúi đầu ăn ngấu nghiến, ông cảm thấy cá chua cay ngon miệng kết hợp với cơm trắng càng ăn càng cuốn!
Ăn hết một miếng cá, kèm theo một ngụm cơm, cả thỏa mãn vô cùng.
Dù nhiều cá đến mấy cũng chịu nổi việc ăn từng miếng liên tục, chẳng mấy chốc, trong bát còn miếng thịt cá nào để vớt nữa, Triệu Kế Chu liền rưới nước sốt lên cơm.
Cơm trộn nước cá cũng ngon tuyệt, nước sốt bao phủ hết bát cơm, dùng thìa múc một muỗng, nuốt trọn miệng, dù món ăn kèm, ông vẫn ăn ngon lành.
May mà Triệu Lộ Nhi ăn ít, nàng ăn hết một bát cơm nghĩ đến việc chừa bụng ăn những món khác.
Bánh cuộn Thụy Sĩ vẫn ngon như khi, mát lạnh, ăn khi uống canh nóng cảm thấy lạnh chút nào. Bánh nếp đường đỏ bên ngoài cháy xém mà bên trong dẻo thơm, thậm chí còn dính cả đũa. Bánh bao vàng chiên giòn rụm, chấm với nước sốt màu trắng bên cạnh, ngập tràn hương sữa.
“Cha, cha mau nếm thử cái bánh bao !”
Triệu Kế Chu ăn hết bốn bát cơm, vẫn còn thòm thèm. Nhờ con gái nhắc nhở, ông mới nhận còn thử các món khác. Ông đĩa bánh bao, màu vàng màu trắng, liền hỏi: “Đây là loại bánh bao gì ?”
Triệu Lộ Nhi : “Cái gọi là bánh bao vàng, là bánh chiên giòn, chấm với nước sốt , ngon hơn bánh bao thường nhiều.”
Triệu Kế Chu c.ắ.n một miếng, ngoài dự đoán của ông, kết cấu giòn tan, hề khó nhai, chủ yếu là cái nước sốt chấm , cực kỳ ngon miệng!
“Cái nước sốt màu trắng là gì ? Sao hương vị sữa đậm đà thế?” Ông dùng đầu đũa gắp một chút, nó còn kéo sợi, đưa miệng nếm kỹ, giống sữa tươi nhưng thơm hơn.
Đại Nữu ngang qua, giải thích cho họ: “Cái gọi là sữa đặc, nấu từ đường trắng và sữa tươi, những nơi khác mua ạ!”
“Thì là , cái tiệm ăn vặt quả nhiên thể mặt mà bắt hình dong!”
Chẳng mấy chốc, bánh nếp đường đỏ và bánh bao vàng cũng giải quyết sạch sẽ.
“Ơ, đây là bình thường!”
Cảm thấy khát nước, Triệu Kế Chu rót nước trong ấm bàn cốc mới phát hiện nó màu trắng sữa, ngửi kỹ thì là hương thơm của Đại Hồng Bào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/quan-an-vat-thong-voi-thoi-co-dai-toi-ban-do-an-che-bien-san-ma-phat-tai/chuong-44.html.]
Uống cạn một chén, cảm nhận hương vị cực kỳ tinh tế và mượt mà, Triệu Kế Chu rốt cuộc nhịn nữa, đập mạnh tay xuống bàn, lớn tiếng kêu lên: “Trà ngon!”
Những thực khách xung quanh quen , chỉ liếc về phía một cái tiếp tục dùng bữa.
Trên chiếc bàn ăn nhỏ bé, thứ bày đều là thứ dù vung tiền ngoài cũng thể mua .
Trước đó thấy nhiều xếp hàng trong giá lạnh, Triệu Kế Chu còn hiểu, nhưng giờ đây đổi suy nghĩ, cảm thấy bữa ăn thật sự đáng giá.
“Tốt hơn tất cả những thứ từng ăn đây, ngay cả yến tiệc trong cung cũng , mà giá cả hợp lý.” Ăn no uống đủ, xoa xoa cái bụng mà khen ngợi.
Triệu Lộ Nhi : “Bữa tiệc đoàn viên nhà Tô Uyển , chính là món tráng miệng do Hoa Quyển tỷ tỷ chuẩn đó. Cha, mâm cỗ đêm trừ tịch cũng giao cho Hoa Quyển tỷ tỷ ạ?”
Triệu Kế Chu gật đầu ngầm đồng ý, thầm nghĩ: Khuê nữ nhà họ Tô quả nhiên thông minh, thảo nào từ hôm đó trở ai ai cũng khen ngợi nàng ngớt.
Sau đó mới chợt nhận , ăn hết sạch cả một nồi cá chua cay, chỉ còn chút nước canh, mà hai tên tùy tùng vẫn ăn gì.
“A Nhị , phiền ngươi mang thêm một phần cá chua cay nữa!” Hắn lớn tiếng gọi Đại Nữu.
Đại Nữu giải thích: “Đồ ăn ở tiệm chúng đều giới hạn mỗi bàn một phần. Cả nồi là phần cho bốn , đủ ăn ạ?”
Hai tên tùy tùng vội vàng : “Không ạ, chúng lấy nước canh chan cơm là .”
Hai họ một bên nãy giờ đói meo, chỉ sợ lão gia nổi hứng đòi về nhà ăn.
Rồi đợi Triệu Kế Chu gì, bọn họ nâng cả cái nồi lên, đổ nước canh cơm, ăn cùng với dưa muối ngâm trong nồi, ăn ngon lành ba bát lớn.
Bánh cuộn Thụy Sĩ còn hai miếng, Triệu Lộ Nhi tìm Đại Nữu gói hộp mang về cho mẫu nếm thử.
Lúc , trong tiệm còn mấy khách, Hoa Quyển nấu xong phần cuối cùng ngoài trò chuyện với Đại Nữu.
Lục Minh Lễ tiễn viện sứ Lư về xong liền , trong phòng ăn chờ Hoa Quyển. Thấy nàng , đưa cho nàng một cái chén nhỏ.
Cái chén màu xanh da trời, tổng thể hình dáng hoa sen, miệng chén hình tròn như chén thông thường, mà là mười cánh hoa.
Hoa Quyển cầm cái chén, khó hiểu Lục Minh Lễ.
Lục Minh Lễ : “Ta đoán, ở thời đại của , còn dùng tiền đồng bạc thỏi nữa, lẽ sẽ thích cái chén hơn. Đây là chén hoa sen, là một trong những chiếc chén mà Hoàng thượng sai lò Nhu làm từ năm ngoái.”
Hoa Quyển cảm kích , là đầu tiên đoán nỗi khổ tâm của nàng. Mấy ngày nay, Hoa Quyển kiếm ít bạc, nhưng dám mang đổi tiền. Tiền đồng quá nhiều, nếu đột ngột tuôn thị trường, Hoa Quyển sợ kịp phát tài thì tống nha môn .
“Huynh thật sự là thấu đáo, thấu tình đạt lý còn thông minh nữa!” Hoa Quyển xúc động đến mức năng lựa lời, các thành ngữ bốn chữ cứ thế tuôn , Lục Minh Lễ nàng chọc cho bật , : “Được , , đang linh tinh gì thế.”
Hoa Quyển giải thích cặn kẽ cho , Lục Minh Lễ lập tức hiểu : “Muội chỉ cần mua những thứ đáng sưu tầm ở đây, mang về bên đó bán là chứ gì?”
“ , cái bình hoa mà Giang Thời Việt giúp mua , bán kiếm ít, đủ dùng một thời gian dài. từ khi tiệm ăn vặt bùng nổ, lượng thức ăn cần chuẩn mỗi ngày càng nhiều, thu đủ chi, chẳng bao lâu nữa sẽ hết tiền mất thôi.”
“ Lục Chiêu với , vài ngày nữa sẽ một buổi đấu giá, lúc đó bán tấm gấm Phù Quang , cộng thêm cái chén , chắc chắn thể kiếm một món hời lớn!” Hoa Quyển nghĩ đến đây, mặt nở nụ rạng rỡ.
Lục Minh Lễ đầu tiên thấy một cô gái thoải mái tự tại đến , nàng lây nhiễm, chính cũng cảm thấy vui vẻ lên.
“À , một tin .” Hoa Quyển lấy sợi dây chuyền đính lông chim bối và ngọc trai. “Chuyên gia bên chỗ chúng cố hết sức, nhưng do đứt gãy kỹ thuật, sửa phần lông chim nữa. Huynh cách nào tìm thợ thủ công thử xem ?”
Lục Minh Lễ mở hộp kiểm tra một lượt, tổng thể đều sửa chữa , chỉ là phần điểm thúy chút thiếu sót, an ủi Hoa Quyển: “Chắc thành vấn đề, đừng lo lắng, ngày mai sẽ tìm tiệm bán nó để hỏi xem .”
Hoa Quyển lúc mới yên tâm.