Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ra tiền tuyến?” Mẫu sững sờ, biểu cảm y hệt của kiếp khi tin dữ trong kiệu hoa.
“Ta cung gặp hoàng một chuyến!” Nói , bà toan y phục.
“Mẫu , khoan .” Ta vội giữ tay bà , “Người cung định gì? Bắt Lương vương phủ một lời giải thích? Trì hoãn ngày vui? Hay là... trực tiếp hủy bỏ hôn ước ?”
Mẫu , ánh mắt đầy vẻ tin nổi: “Dĩ nhiên là trì hoãn. Sao? Con thực sự từ hôn?”
Ta nở một nụ rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh sự kiên định: “Chẳng lẽ , mẫu ?”
“Khang Ninh, con suy xét cho tường tận.” Mẫu thở dài, đôi mày thanh tú nhuốm màu lo âu. “Dẫu phủ Công chúa đủ sức bảo bọc con cả đời trong nhung lụa, hưởng tận vinh hoa, nhưng phận nữ nhi một khi mang danh thoái hôn, con đường tơ duyên e rằng chỉ còn là bóng trăng đáy nước, vạn phần gian truân.”
Ta khẽ hừ lạnh một tiếng qua cánh mũi, ý tứ khinh khi hiện rõ nơi đáy mắt: “Vậy thì gả. Một đời tiêu dao, gì mà to tát?”
Nghĩ kiếp , cũng chỉ sống mòn đến ngoài đôi mươi một mạng vong . Tính tính , quãng thời gian còn cũng chỉ độ mười năm ngắn ngủi. Khi phụ mẫu vẫn còn tráng kiện, duy nhất còn tới tuổi cập quan, dẫu ở phủ cả đời thì cũng chẳng kịp thấy cảnh chị dâu em chồng mâu thuẫn. Một đời phù du, hà tất cưỡng cầu một tấm chồng bạc bẽo?
Phụ , vẫn luôn lặng lẽ như bóng mây già nãy giờ mới khẽ khàng lên tiếng: “Nếu nữ nhi quyết chí, cứ để nó tùy tâm. Phủ An Bình Công chúa dù chẳng nắm thực quyền, nhưng nếu thêm vài phần hồi môn hậu hĩnh, lẽ nào tìm một kẻ xứng ý lòng?”
“Ông thì cái gì!” Mẫu trừng mắt liếc phụ một cái sắc lẹm, dứt khoát xoay , tà áo lụa lướt sàn đá khi bà trở y phục để tiến cung.
Phụ thêm gì, chỉ thở dài một tiếng u hoài, bàn tay chai sần vỗ nhẹ lên vai như một sự chở che thầm lặng cũng bước .
Cảnh nhà xưa nay vẫn , vẻ ngoài tuy oai phong lẫm liệt nhưng bên trong chẳng khác nào một chiếc hộp rỗng lộng lẫy. Mọi chi tiêu, sinh kế đều dựa bổng lộc của mẫu và những món quà ban thưởng của Hoàng thượng. Liên hôn trong chốn quan trường vốn là ván cờ mưu cầu quyền thế, nhưng phủ Công chúa là quân cờ lẻ loi, thì quý hiển mà thực chất chẳng trọng lượng bàn cân chính trị.
Chuyện đính ước với Lương vương phủ càng là một vở hài kịch của nhân gian. Muội cùng khác cha của Lương vương phi vốn là sủng phi trong cung, vì hiềm khích tỷ từ thuở chân tóc còn xanh mà ngừng thổi gió bên gối, gây khó dễ cho tỷ tỷ . Mà Hoàng thượng – cũng chính là hoàng cữu phụ của – vốn e dè thế lực binh quyền của Lương vương, kết với các đại thần quyền khuynh thiên hạ, nên thuận nước đẩy thuyền, đem làm bức bình phong ngăn cách.