Lê Kiếm Tri: “Sau chúng mua!”
“Sau chúng mua thêm hai cây đàn piano, em một cây, con gái một cây.”
Tần Tưởng Tưởng ngẩn : “Anh mới là thật sự dám mơ mộng.”
Cô nàng đỏng đảnh nhắm mắt , ngủ một cách an lành.
Ngày hôm , Tần Tưởng Tưởng tranh thủ gọi điện cho ruột Chu Ngạo Đông, cô gọi điện đến nhà máy, lúc Chu Ngạo Đông điện thoại, thầy Lý cũng ở bên cạnh, một đám mặt mày đều hớn hở.
“Tưởng Tưởng, chúng đều thấy báo , con cứu vãn tổn thất cho đất nước, lập đại công.”
“Nhà máy chúng cũng thông báo biểu dương con, chừng cuối năm sẽ bình chọn con là nữ công kỹ thuật dệt may xuất sắc quốc, giải thưởng cống hiến xuất sắc quốc gia.”
Thầy Lý trong điện thoại vui vẻ: “Tôi lúc đầu lầm mà.”
“Con chỉ là chủ nhiệm phân xưởng, con còn lên làm xưởng trưởng, còn bình chọn là xuất sắc cấp quốc gia.”
Tần Tưởng Tưởng: “!”
*Thầy Lý, thầy hại đến mức !*
Tần Tưởng Tưởng dọa dẫm: “Thầy Lý, cuối năm nhà máy sắp xây xong , thầy thật sự qua đây ? Nhà ở cho công nhân viên chức bên của chúng con đều là nhà đất nện, vật liệu xây dựng xin để xây nhà máy còn đủ, xi măng cốt thép chỉ đủ xây nhà xưởng chính, các nhà ở khác cho công nhân viên chức chỉ thể tạm bợ…”
“Nhà đất nện mà, nhà máy mới của các con địa bàn rộng, nhà nhà còn đất ? Còn thể tự trồng chút rau xanh nuôi gà, nhiều năm trải nghiệm cuộc sống như .”
Tần Tưởng Tưởng: “…”
“Tôi chỉ ở nhà đất nện, nhà đất nện đông ấm hè mát!”
Tần Tưởng Tưởng thầm nghĩ *đúng là vỏ quýt dày móng tay nhọn, tiếc là xây nhà gạch ngói cho thầy .*
Cúp điện thoại, Chu Ngạo Đông và thầy Lý .
Thầy Lý: “Tưởng Tưởng rời một năm trưởng thành nhiều, vẻ dáng xưởng trưởng .”
Chu Ngạo Đông: “Cuối năm qua đó, phiền thầy chăm sóc nó nhiều hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-186.html.]
Chu Ngạo Đông tâm trạng , thậm chí lúc về nhà còn mua một chiếc bánh kem, con gái ở nhà, bà và chồng chia ăn.
Khoảng thời gian , tình cảm của bà và Tần Ngô Đồng cũng lên, cháu ngoại Lê Thanh Phong theo con gái con rể , chồng còn thường xuyên đến nhà bà, vợ chồng trung niên đóng cửa sống qua ngày, ngược vẻ vô cùng thoải mái.
Thời tiết ngày một nóng lên, hè, mùa hè năm nay và thời tiết mà Tần Tưởng Tưởng gặp trong mơ giống hệt , là đợt nắng nóng và hạn hán nghiêm trọng nhất đảo trong ba mươi năm qua.
Nhà máy nước ba ngày hai bữa cúp nước, để đảm bảo nguồn nước cho cả lục quân và hải quân cũng như cư dân thành phố, họ dùng tàu thuyền vận chuyển nước từ nơi khác đến, cũng chỉ thể miễn cưỡng đảm bảo cung cấp.
Những công trình chống nắng mà Lê Kiếm Tri làm cho ruộng rau nhà năm ngoái, năm nay đều phát huy tác dụng, rèm rơm che phủ, cố gắng giữ ẩm cho đất, những chiếc bình gốm thấm nước chôn xuống năm ngoái vẫn thể tiếp tục sử dụng, tiết kiệm nước, dưa leo, mướp, cà chua… trong nhà đều sinh trưởng bình thường.
Những năm đảo cố gắng một chút là qua mùa hè, năm nay nhiệt độ cao, nhiều nhà chịu nổi, tìm cách mua quạt điện, trong khu gia thuộc mấy nhà sắm thêm quạt điện.
Vợ chồng Tần Tưởng Tưởng mua một chiếc quạt cây mới toanh, chiếc quạt cây cũ cô cũng bán, mà chuyển đến công trường xây dựng nhà máy, để cho công nhân sử dụng.
Việc thi công nhà xưởng vẫn đang tiếp tục, chỉ là bây giờ thời gian làm việc của các đơn vị lớn đảo đều đổi, sáng sớm trời hửng sáng làm, đến chín mười giờ nắng gắt thì nghỉ.
Chiều bốn năm giờ mặt trời lặn, tranh thủ khi trời tối làm thêm một lúc, cộng thêm gió biển đảo, Tần Tưởng Tưởng cho mỗi ngày nấu một nồi chè đậu xanh lớn, công trường cũng trường hợp nào say nắng.
“Xưởng trưởng Tần, theo tiến độ xây dựng , nhà xưởng thể thành đúng hạn.”
Tần Tưởng Tưởng gật đầu, cô thầm nghĩ * đúng hạn cũng chẳng ,* “An sức khỏe của là quan trọng nhất, trời nóng như thế , đừng cố làm đến say nắng, khổ lắm.”
Tổng công trình sư Trần : “Xưởng trưởng Tần, cô thật bụng, đều nhớ ơn cô.”
“Cô yên tâm, chắc chắn sẽ xây cho cô một nhà máy thật .”
Tần Tưởng Tưởng bây giờ cũng dậy từ bốn năm giờ sáng ngoài, làm xong việc tám chín giờ về ngủ bù, nhà quạt, thêm đá lạnh, thoải mái vượt qua mùa hè nóng nực.
Chiếc xe nước bằng tre mà Lê Kiếm Tri làm năm ngoái đều mốc vứt , năm nay dắt Tiểu Béo chặt tre, làm đồ trang trí dòng nước tuần bằng tre, từng lớp tre, nước chảy róc rách, gió thổi qua, trong phòng mang theo từng cơn mát lạnh.
Loại đồ trang trí dòng nước bằng tre đơn giản, cùng là một cái vại lớn đựng nước, cộng thêm một sợi dây bông, dây bông tự động hút nước dẫn đến lớp tre đầu tiên, đó từng lớp chảy dọc theo tre xuống, cuối cùng rơi cái vại ở cùng, đầy đổ lên , tiếng nước chảy róc rách, cảm giác mát mẻ vô cùng.
Chung Lị phe phẩy quạt, nhà cô cũng chịu nổi, nhờ vả khắp nơi để mua quạt điện, ban đêm còn đỡ, ban ngày thật sự chịu nổi.
“Nắng bên ngoài mà hoa cả mắt.”
Công việc của Triệu Dương Dương cũng đổi thành sớm về sớm, bốn năm giờ sáng dậy, lúc trong khu đại viện cũng náo nhiệt, nhiều nhà quân nhân dậy tưới rau, cho gà ăn, ríu rít tụ tập giếng nước hoặc vòi nước máy chuyện.
Tuy khó khăn, nhưng cuộc sống trôi qua cũng khá , mỗi ngày ít nhất cũng một hai tiếng cấp nước, tập thể tăng áp để đưa nước lên, mỗi ngày đều trữ sẵn nước trong chum, cuộc sống vẫn như thường lệ.