Tô Quyên Quyên bất chấp cảm ơn, chỉ sống sót, bưng bát lên là uống một cạn sạch.
Hạ Vũ Tường thấy ánh mắt cô đờ đẫn, lẽ chẳng nhớ nổi làm gì, dứt khoát mang bát thịt về nhà, nấu cho cô một bát cháo chay mới.
Đến nỗi bát đầy thịt , đợi dày cô hồi phục từ từ hẵng cho ăn, nếu mùi thịt quá rõ ràng, dễ ba cô phát hiện.
Còn Trần Thanh ở trong phòng Tô Quyên Quyên đưa cô tìm Chủ nhiệm Lâm.
Tô Quyên Quyên từ chối: “Tôi tìm yêu .”
“Hả?” Trần Thanh: “Cô bỏ trốn cùng yêu ?”
“Ừ!”
“Được.”
Trần Thanh dìu cô về nhà .
Hạ Vũ Tường thấy cô đến, sân nhà Tô Quyên Quyên, khóa cửa như cũ.
Trần Thanh: “……”
Không hổ là đàn ông phạm nửa bộ hình pháp trong sách.
Chi tiết kéo đầy luôn!
Ba dì cháu chăm sóc Tô Quyên Quyên cả buổi tối, từ 8 giờ đến 11 giờ, lúc mới làm Tô Quyên Quyên hồi phục chút sức lực.
Trần Thanh cầm đèn pin, dặn dò Hạ Vũ Tường: “Con với Tiểu Ngọc ngủ , dì đưa cô đến bệnh viện xưởng máy móc về.”
“Vâng.”
Hai đứa theo cũng chỉ thêm gánh nặng, ở nhà còn khiến bớt lo.
Hạ Ngọc Đình yên tâm túm túm góc áo dì, ngẩng đầu nhỏ dặn dò: “Dì ơi, dì về sớm nhé.”
“Được , ngủ sớm .”
Trần Thanh xoa đầu cô bé, dìu Tô Quyên Quyên đến bệnh viện xưởng máy móc.
Bệnh viện xưởng máy móc mới xây dựng, tường ngoài sạch sẽ, bên trong ánh sáng cũng sáng sủa, tường dán một tranh tuyên truyền, bên các khẩu hiệu như “Vì nhân dân phục vụ”, “Cứu t.ử phù thương”.
Hành lang nồng nặc mùi nước sát trùng nhàn nhạt, Trần Thanh khó chịu nhíu mày, hỏi y tá phòng bệnh của yêu Tô Quyên Quyên xong liền dìu cô lên lầu.
Người yêu của Tô Quyên Quyên cũng là một giỏi, là một kỹ thuật viên.
Lương một tháng lên tới 67 đồng rưỡi!
Mỗi thành nhiệm vụ xong tiền trợ cấp càng ít.
Theo lý thuyết, điều kiện như , nếu nguyện ý bỏ thêm tiền, cha Tô Quyên Quyên cũng sẽ cực đoan như thế, nhưng nhà một đàn em trai em gái.
Số lượng lên tới mười lăm đứa!!!
Bảy đứa là cùng cha cùng .
Ba đứa cùng khác cha.
Còn năm đứa là cùng cha khác !
Tô Quyên Quyên dừng phòng bệnh của yêu, dám bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-34-ke-hoach-bo-tron-trong-dem.html.]
Trần Thanh buông tay, xuống ghế dài ở hành lang bệnh viện đợi cô lựa chọn.
“A ——”
Tô Quyên Quyên còn quyết định xong, đàn ông cao lớn tới làm cô giật .
“Quyên Quyên!!” Tần Đại Vĩ kinh hỉ dậy từ giường bệnh.
Hạ Viễn chạy tới cửa thấy giãy giụa dậy, xoay lạnh mặt dìu lên.
Hắn hiểu Tần Đại Vĩ nghĩ thế nào. Đi xưởng máy móc Hải Thị làm việc, tiền lương thể tăng mười đồng, còn cơ hội phân phối nhà ở, tại do dự?
Tần Đại Vĩ hốc mắt đỏ hoe cô gái nhỏ gầy một vòng lớn mắt: “Có bọn họ bắt nạt em ?”
“Em , khỏe ?”
Tô Quyên Quyên ở ranh giới sống c.h.ế.t, chỉ cùng bỏ trốn, càng xa càng .
đến bệnh viện, cô bắt đầu do dự.
Đại Vĩ là cả, từ năm 16 tuổi xưởng máy móc, kiếm bao nhiêu tiền đều đưa hết cho bố, trong tay giữ một xu.
Bố tính tình cường thế, nhưng cũng coi là khắt khe với , ăn uống tệ, quần áo càng là thể diện nhất nhà.
Nếu cô ích kỷ đưa Tần Đại Vĩ rời , trong nhà còn bao nhiêu em trai em gái như thì làm ?
“Anh khỏe.” Tần Đại Vĩ ngây ngô.
Hạ Viễn buông tay.
Tần Đại Vĩ đau đến hít hà một .
Tô Quyên Quyên vội vàng tiến lên đỡ lấy .
Hai bỗng dưng da thịt tiếp xúc, một bất chấp đau đến mạng lục phủ ngũ tạng, một cũng mặc kệ thể yếu ớt gió thổi là bay, khuôn mặt đều đỏ bừng, đầu , dám thẳng đối phương.
Trần Thanh chống cằm, vẻ mặt nghi hoặc.
Bọn họ đều sắp bỏ trốn .
Đỏ mặt cái gì chứ?
Tầm mắt chuyển, Trần Thanh chạm ánh mắt lạnh nhạt của Hạ Viễn, đuôi lông mày nhướng lên, với : “Chào nghiên cứu viên Hạ, .”
Cô vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
Hạ Viễn .
là đôi uyên ương đang cần thổ lộ tâm tình với , cũng tiện ngây đó, dứt khoát xuống chỗ cách Trần Thanh hai vị trí, dựa đầu tường chợp mắt.
Trần Thanh thẳng phía , giả vờ như chuyện gì xảy .
Tô Quyên Quyên và Tần Đại Vĩ tận mắt chứng kiến hết thảy ngược khôi phục sắc mặt bình thường. Tô Quyên Quyên dù nhốt, nhưng đại tạp viện kẻ nhiều như , đều ít chuyện bát quái, dẫn đầu đỡ Tần Đại Vĩ phòng bệnh: “Đồng chí Trần Thanh thích nghiên cứu viên Hạ, chúng đừng quấy rầy họ.”
“Thật á? Thích nghiên cứu viên Hạ?”
“Xảy chuyện gì thế? Anh thấy họ xứng đôi mà, nghiên cứu viên Hạ trai thật đấy, cao soái, đột nhiên xuất hiện mặt , làm giật cả .”
Lúc Tô Quyên Quyên ở cửa, vốn dĩ tinh thần hoảng hốt.
Chợt liếc mắt thấy trai , đúng là giật thật sự.
Tần Đại Vĩ khó chịu, chua lòm : “Soái chỗ nào, lạnh như băng, chẳng thú vị chút nào. Còn nữa nhé, cho em , chuyện thể chọc tức c.h.ế.t , ngày thường cả ngày chui rúc trong phòng thí nghiệm, gặp cấp thỏa mãn ý tưởng của là sẽ nổi nóng, tính tình táo bạo lắm...”