Rời khỏi nhà Hứa Chí Cường, Điền Mộng Nhã vẫn ngừng .
Cô thực sự hạng ủy mị, nhưng thấy họ khổ quá, cô cầm lòng .
Trần Thanh vỗ vỗ lưng cô, đến hộ tiếp theo. Khi từng mảnh đời khiếm khuyết hiện mắt Điền Mộng Nhã, nước mắt cô gần như cạn kiệt.
“Đừng nữa, mời cô uống nước ngọt nhé.” Trần Thanh thấy Cung tiêu xã, liền dắt cô .
Điền Mộng Nhã từ chối: “Em uống !”
Nước ngọt thực sự là thứ quá xa xỉ.
“Chúng hộ tiếp theo .”
Hai đang giằng co cửa Cung tiêu xã thì Trần Thanh đột nhiên thấy một bóng quen thuộc, đối chiếu với hồ sơ, dường như là Chu Phú Quý.
Trần Thanh theo bản năng xuống chân trái của Chu Phú Quý.
Cái chân trái của đơ cứng dịch , đối mặt với cái của cô, hề né tránh, còn nhe hàm răng vàng khè với cô, huýt sáo vài tiếng trêu chọc.
“Đồng chí, trông cô lạ mặt đấy nhé.”
Lông mày Trần Thanh lập tức nhíu .
Sắc mặt Điền Mộng Nhã cũng khó coi.
“Có ăn thịt , chú đây , mời cô một bữa nhé?” Chu Phú Quý chằm chằm Trần Thanh chớp mắt.
Trần Thanh tỏ vẻ sợ hãi liếc một cái, mắt rưng rưng nước, sợ hãi cúi đầu, kéo Điền Mộng Nhã hoảng hốt bỏ chạy.
Chu Phú Quý thấy ngứa ngáy trong lòng, hiếm khi thấy cô gái nào xinh tinh tế như , theo bản năng đuổi theo.
Trần Thanh dùng dư quang quan sát chân trái của , thấy mũi chân trái của nhón lên vài cái, dẫm thật mạnh xuống đất, như sực nhớ điều gì đó, nhanh chóng khôi phục trạng thái đơ cứng.
Khóe môi đỏ mọng của Trần Thanh khẽ nhếch lên.
Quả nhiên là giả vờ.
Cô kéo Điền Mộng Nhã tạm thời rời .
Điền Mộng Nhã bất bình: “Tại chúng chạy? Trần Thanh, chị lôi cái uy phong lẫm liệt thường ngày chứ, lẽ vì tàn tật mà chúng mắng !”
“Vậy chúng đến nhà thôi.” Trần Thanh dắt Điền Mộng Nhã đang ngơ ngác tìm nhà Chu Phú Quý.
Qua khe cửa, Trần Thanh thấy khuôn mặt bóng loáng đầy mỡ của gã đàn ông đang dần tiến gần, đôi mắt híp trong đống thịt lóe lên tia sáng xanh lè, trông cực kỳ giống một cái đầu lợn.
Chu Phú Quý mở cửa, thấy mỹ nhân tự tìm đến, vẻ mặt càng thêm biến thái: “Chà, tự dâng tận cửa cơ , gấp gáp thế .”
Trần Thanh giơ thẻ công tác lên: “Tôi là Trần Thanh, phụ trách phân phối nhà ở, hôm nay đến để tìm hiểu nhu cầu nhà ở của .”
Sắc mặt Chu Phú Quý lập tức đổi xoạch xoạch: “Hóa là Cán sự Trần, thất lễ quá, hoan nghênh hoan nghênh.”
Trần Thanh cửa đòi xem chứng nhận tàn tật, mấy đứa trẻ trong nhà tò mò hai vị khách mời mà đến.
Chu Phú Quý phòng lấy chứng nhận, kéo lê chân trái, động tác khoa trương dịch về phía tường, tay chống gậy gõ xuống sàn nhà tạo những tiếng động giả tạo.
Em họ bảo , nếu đến điều tra thì nhất định biểu hiện cho thật !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-273-ke-gia-mao-va-cai-bay-ngot-ngao.html.]
Ánh mắt Trần Thanh khóa chặt đôi giày da mới , đế giày mòn cực kỳ đều , mà thực sự chống gậy lâu ngày thì đế giày bên chân khỏe sẽ mòn lệch hẳn sang một bên.
Sau khi kiểm tra chứng nhận tàn tật, Trần Thanh nghiêm túc ghi chép tình hình sinh hoạt của gia đình Chu Phú Quý.
Quần áo một mảnh vá, cả nhà đều béo , ăn mặc lo.
Nghĩ nội dung trong hồ sơ của Chu Phú Quý, cô chỉ thấy thật châm chọc.
*“Trong đợt kiểm tra máy móc năm ngoái, công nhân vì bảo vệ đồ mà gặp tai nạn, may tấm thép đè trúng dẫn đến gãy xương phức tạp. Hoàn cảnh gia đình đặc thù, đông thành viên, tổng cộng 17 . Trên cha già bệnh nặng, con nhỏ còn quấn tã đang gào đòi ăn, kinh tế gia đình gặp khó khăn cực lớn.”*
Hừ!
Viết lắm chữ thế.
Toàn là lời dối!
Chu Phú Quý: “Cán sự nhỏ , cô , em họ là Trưởng khoa Tài vụ của xưởng máy móc đấy.”
“Ồ, .”
Đôi mắt đào hoa của Trần Thanh lấp lánh tia sáng.
Có tự nhảy xuống hố.
Thật là đỡ tốn bao nhiêu công sức.
Hoàn thành cuộc điều tra sớm hơn dự kiến, Trần Thanh dắt Điền Mộng Nhã đang đầy bụng tức tối rời .
Điền Mộng Nhã xa mới : “Sân nhà rộng thế , cả nhà ở thoải mái, đóng góp xuất sắc là vì đỡ đòn cho đồ , xưởng cũng bồi thường bao nhiêu tiền , còn đòi nhà ngang nữa chứ.”
Trần Thanh buông một câu gây sốc: “Hắn giả vờ tàn tật để lừa lấy nhà đấy.”
Điền Mộng Nhã trợn tròn mắt: “Giả vờ á! Sao gan to thế.”
Cô hề nghi ngờ tính chân thực trong lời của Trần Thanh, ngược còn hỏi: “Sao chị tàn tật?”
Trần Thanh thoáng ngẩn ngơ.
Bởi vì cô lớn lên ở cô nhi viện.
Tự nhiên sẽ những chiêu trò .
Ký ức phủ bụi đột nhiên ùa về, Trần Thanh vội thu liễm tâm thần, : “Tôi thông minh, quan sát thôi.”
Điền Mộng Nhã sùng bái cô: “Chị thật lợi hại.”
Trần Thanh mắt cong : “Tôi lừa cô đấy.”
“Á á á, Trần Thanh, chị quá đáng lắm!”
Hai chạy vội về Phòng Quản lý, cũng vặn đến giờ tan tầm.
Trần Thanh thấy họ sắp xếp xong tài liệu, liền : “Ngày mai và Thalia sẽ điều tra các hộ khó khăn, điều tra thâm niên ở các phân xưởng nhé.”
Trần Thanh sắp xếp công việc đấy mới khóa cửa phòng về.
Dạo bận quá, cô suýt nữa thì quên mất, ngày mai là sinh nhật của thằng nhóc Hạ Vũ Tường.
Thời buổi sinh nhật cần chuẩn bánh kem, càng nhiều nghi thức rườm rà.