“Thứ ba, đối với những kẻ tiến hành quấy rối, uy hiếp, sẽ đề nghị tổ chức hủy bỏ tư cách phân nhà của kẻ đó.
Thứ tư, quyền giải thích cuối cùng thuộc về cá nhân Trần Thanh .
Nếu rõ cũng , ở cửa tòa nhà văn phòng, dựng một tấm bảng, đó dán thông báo, lúc ngang qua thể xem một chút, chỉ mất của hai phút quý giá thôi. Chúc một buổi sáng vui vẻ.”
Thông báo của Trần Thanh loa phát thanh kết thúc.
Rất nhiều bắt đầu bàn tán xôn xao.
Có tranh thủ thời gian chạy đến tòa nhà văn phòng để xem bảng thông báo của Trần Thanh, nội dung bên cũng khác gì lời thông báo lúc sáng.
Ở chỗ ký tên, cô còn dùng bút mực đỏ gạch một dấu chấm than thật lớn, thể thấy chủ nhân của nó đang cực kỳ phẫn nộ.
Đương nhiên, Thư ký Dương thấy chuyện làm rùm beng lên như , buộc lòng tìm đến Trần Thanh, chất vấn: “Sao cô thể tự ý sử dụng loa phát thanh như ?”
“Hình phạt là bản kiểm điểm hai ngàn chữ đúng ạ?”
“Phải.”
“Tôi xong đây.” Trần Thanh lấy tờ giấy trong túi đưa cho ông : “Tôi nhận thức sâu sắc sai lầm của , vất vả cho Thư ký Dương trong cuộc họp đại hội tới phê bình nhé. Tôi còn việc, đây.”
Một trận gió lạnh ập đến, Thư ký Dương chút ngẩn ngơ, thấy bóng dáng Trần Thanh biến mất còn tăm , ông chậm rãi đến bảng thông báo, định nhổ nó .
Đồng chí ở Phụ liên bước ngăn cản: “Thư ký, chúng hứa với Tổ trưởng Trần là sẽ bảo quản thật , hơn nữa bảng thông báo đặt ở cửa Phụ liên chúng , tính là vi phạm kỷ luật tổ chức.”
Thư ký Dương đang định phản bác, bỗng chạm ánh mắt mỉm của Chủ nhiệm Lâm trong phòng, đầu ngón tay cứng , ông : “Được , .”
Ông cầm bản kiểm điểm với những lời lẽ "tình ý chân thành" về văn phòng, hiếm khi cảm thấy đau đầu vì công việc chính đáng như thế .
Xưởng trưởng Thẩm cũng thấy bảng thông báo của Trần Thanh, ông với thư ký: “Trong lúc chỉnh đốn tác phong, chính là cần những đồng chí trẻ tuổi kiên trì nguyên tắc như Trần Thanh.”
Ông vô cùng hài lòng với con mắt của .
Chẳng cần cuối cùng Trần Thanh đưa phương án kiểu gì, ít nhất, thái độ của cô đoan chính.
Chủ nhiệm Lâm từ Phụ liên , : “Người trẻ tuổi chút bốc đồng, các lãnh đạo cũng nên cổ vũ một chút, nhất là để Tiểu Thanh khó khăn gì đều thể phản ánh với ông, Xưởng trưởng Thẩm, ông thấy đúng ?”
“Ha ha.” Xưởng trưởng Thẩm gượng: “Chủ nhiệm Lâm đúng lắm.”
Chủ nhiệm Lâm: “Vậy sẽ chuyển lời thật lòng tới Tiểu Thanh.”
Xưởng trưởng Thẩm một dự cảm chẳng lành, ông chỉ tay lên lầu: “Tôi còn chút việc, bận đây.”
Chủ nhiệm Lâm ôn hòa : “Xưởng trưởng Thẩm cứ tự nhiên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-271-loi-canh-cao-danh-thep.html.]
“Ơ kìa.”
Xưởng trưởng Thẩm lập tức chuồn lẹ.
*
Trần Thanh xử lý xong việc ở xưởng máy móc, Phòng Quản lý nhà đất, cùng lao bận rộn.
Từ 8 giờ sáng đến 6 giờ tối, nghiêm túc kiểm tra, cuối cùng phân loại gần ngàn bộ hồ sơ, hộ đủ tiêu chuẩn lên tới 213 hộ!
Trần Thanh thở phào một : “Kệ , về nhà , mai tiếp tục.”
Điền Mộng Nhã bao giờ mệt như thế , cô kéo lê thể rã rời về nhà, ngoài dự đoán bố mắng cho một trận.
“Con theo con bé Trần Thanh đó làm gì, lỡ nó dạy hư con thì ?”
“Gốc gác cô chính quy, trong sạch, dạy hư con thế nào !” Điền Mộng Nhã nhịn phản bác .
Phó xưởng trưởng Điền đập mạnh chiếc bình tráng men xuống bàn: “Bố dạy con thế nào hả, giờ chuyện t.ử tế với bố nữa đúng ! Bố với con bao năm nay làm lụng vất vả vì ai, chẳng đều vì con ? Con ngoài mà xem, đời mấy đứa con gái sống sướng như con, con còn đủ?”
Điền Mộng Nhã hít sâu, cố gắng để nước mắt rơi xuống, giọng khàn khàn: “Con về phòng đây.”
“Không đóng cửa, cái gì mà giấu giếm, lúc nào cũng đóng cửa ru rú trong phòng.” Phó xưởng trưởng Điền mắng: “Bảo con chọn một đứa con rể ở rể, tìm bao lâu vẫn thấy, con gái con lứa mà kén chọn cái gì .”
Mẹ Điền ngắt lời chồng, đỡ cho con gái: “Chuyện rể ở rể thì chúng cứ sắp xếp xem mắt nhiều là , thế nào chẳng tìm đứa hợp ý. Giờ Tiểu Nhã theo Trần Thanh cũng , tranh thủ lúc trẻ ngoài chơi cho đó đây, chứ kết hôn là chăm chồng nuôi con thôi.”
Điền Mộng Nhã nghẹn đắng ở cổ họng.
Cô đang làm việc chính sự mà!
Phó xưởng trưởng Điền xua tay: “Thôi, nó lớn , quản nổi nữa.”
Mẹ Điền mỉm với con gái, hiền từ đưa cho cô mười đồng cùng phiếu gạo, phiếu thịt: “Dạo con ăn cơm bên ngoài đúng , ăn cái gì ngon ngon . Bố con dạo công việc thuận lợi, con chịu khó thấu hiểu cho ông một chút.”
“Không cần , con lương mà.”
“Cứ cầm lấy, con là con gái Phó xưởng trưởng, nuôi nấng đầy đủ.” Mẹ Điền con gái, ánh mắt tràn đầy dịu dàng và yêu thương.
Điền Mộng Nhã cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả: “Mẹ, con ngủ một lát.”
“Ơi, , khép cửa cho con nhé.”
Bà vén lọn tóc mai tai con gái, nhẹ nhàng đóng cửa .
Phó xưởng trưởng Điền thấy vẻ mặt ân cần đó của vợ, mắng: “Mẹ hiền hại con, nó lời đều là do bà chiều hư đấy! Tôi bảo bà pha , bao nhiêu năm bà pha hả, hồi đó cưới cái đồ nhà quê như bà cơ chứ, giờ dắt ngoài cũng thấy mất mặt!”
Địa vị của hai vợ chồng vốn bình đẳng, Phó xưởng trưởng Điền thường xuyên lấy vợ làm nơi trút giận. Điền Mộng Nhã thấy mắng, nước mắt kìm mà rơi xuống.