Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:47:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tính tính , đều là mua ở Cung Tiêu Xã lợi hơn!

Trần Thanh cũng hiểu rõ suy nghĩ của Hạ Vũ Tường, đó là quan niệm phù hợp nhất với thời đại .

Cần ăn no, cần ăn ngon.

cô là đến từ thế kỷ 21.

Chưa từng trải qua cảnh đói khổ.

Ngược ăn uống tùy ý!

Sau khi ăn những món ngon, Trần Thanh liền theo đuổi mỹ thực, mà còn là mỹ thực do đầu bếp làm.

“Dì làm món mặn, con ?”

Hạ Vũ Tường nhíu mày: “Con thể học.”

“Chờ ngày nào đó con thể xào rau xanh hồn, làm cho nó hình dáng của một đĩa rau xanh bình thường, dì tự nhiên sẽ chọn thịt ở Cung Tiêu Xã.”

Cô là một kẻ vụng về trong bếp.

Hạ Vũ Tường cũng chẳng khá hơn là bao.

Món rau xanh xào thành một đống hồ, ăn. Ở một mức độ nào đó, điều phù hợp với cảnh gia đình hiện tại, nếu đồ ăn quá ngon, lúc nào cũng thèm thuồng, thì dù nghề tay trái của cô tăng ca bao nhiêu cũng đủ.

“Con, con nhất định sẽ nấu ăn thật ngon!”

Hạ Vũ Tường hùng hồn tuyên bố, nhưng khi xoay ngạch cửa làm cho loạng choạng, đôi giày rơm như lát cắt mạnh mẽ nghiền nát đám cỏ dại mọc từ khe sàn nhà, màu xanh biếc dính chân.

Chân ngứa.

Mặt cũng đỏ bừng.

Trần Thanh buồn , cũng về phòng tính toán tiền nong trong nhà.

Mỹ thực cố nhiên , nhưng chi tiêu trong nhà quá lớn, cũng thể ăn mãi , đặc biệt là trong tình huống cô đang mang nợ.

Trần Thanh lấy sổ nhỏ tính toán một chút.

Nghề tay trái một tháng thể kiếm 40 đồng, công việc chính cũng 36 đồng, cộng thêm trợ cấp cố định mỗi tháng của hai đứa trẻ là tám đồng một , tổng cộng 92 đồng.

Hai đứa trẻ trong nhà sắp học, chuẩn quần áo mùa đông, chăn bông, tất cả đều chuẩn , đây là một khoản chi lớn.

Giả sử một tháng trả nợ 30 đồng.

Còn 62 đồng.

Vậy thì tiết kiệm thêm mười lăm đồng nữa.

Ước chừng coi tiền trợ cấp của hai đứa trẻ là tiền tiết kiệm, để chuẩn cho mùa đông, tiền từ nghề tay trái coi như tiền trả nợ, còn tiền lương từ công việc chính thì dùng để chi tiêu sinh hoạt.

Tiền còn kiếm .

Trần Thanh sắp xếp xong xuôi.

Phân bổ xong tiền nong trong nhà, Trần Thanh ngoài ăn cơm.

Trên bàn cơm, Hạ Vũ Tường cũng đưa ý kiến của : “Làm thế nào để giải quyết vấn đề quần áo của dì thì con nghĩ , nhưng con nghĩ một ý kiến khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-25.html.]

“Nói xem nào.”

“Dì may vá thì chắc chắn cần nhiều kim chỉ, con hỏi thăm , nếu đến Cung Tiêu Xã lớn nhất để mua sỉ, thể rẻ hơn ở gần đây ba hào. Dì cần nhiều kim chỉ như , mua sỉ thể tiết kiệm một khoản lớn. Con cũng hỏi xe buýt đắt , chỉ cần hai xu, tích tiểu thành đại, chắc chắn thể tiết kiệm nhiều tiền.”

“Mua sỉ?”

Trần Thanh nhớ nguyên chủ thích xe đến Cung Tiêu Xã lớn nhất để mua đồ, nghĩ đến những món đồ đó, quả thực nhiều, từng bao từng bao lớn. Cô may vá quả thực cần kim chỉ, mà còn cần nhiều màu.

Đi mua sỉ quả thực thể tiết kiệm tiền!

“Đây tính là một ý kiến , thưởng cho con một hào.”

“Được!”

Quỹ đen nhỏ thêm thu nhập.

Hạ Vũ Tường vui vẻ ăn cơm càng ngon hơn.

Một nhà ba , ăn sạch cả nước sốt của món thịt, thể để một giọt nước dùng nào bàn.

Trần Thanh ăn uống no đủ, nhân lúc ánh nắng, liền bắt tay may vá quần áo.

Ngoài phòng đột nhiên vang lên một tiếng than, Trần Thanh thò đầu , hỏi hai đứa trẻ xách nước: “Nhà ai ?”

Hạ Ngọc Đình khá rành rẽ quan hệ của các nhà trong khu, liền trả lời: “Sắp đến đợt thanh niên trí thức về nông thôn, nhiều . Một chị ở khu tập thể bên vốn tìm đối tượng, nhưng nhà chị ai về nông thôn thì em trai chị . Bố chị em trai nên ép chị chia tay với đối tượng. Anh trai chị còn định tự tử, con thấy, sợ lắm.”

“Kinh khủng ! Người chứ?”

“Không , ngăn . Mẹ của chị , còn chị về nông thôn nữa, sẽ xảy chuyện gì .”

Trần Thanh hít một khí lạnh: “Vậy em trai chị phản ứng thế nào? Còn đối tượng của chị thì ?”

“Em trai chị trốn trong phòng, nãy còn xin chị gái, như mà cũng thấy chủ động đến điểm đăng ký thanh niên trí thức!”

Hạ Ngọc Đình châm chọc một cách chính xác.

Rồi tiếp: “Đối tượng của chị đến tìm, hai bỏ trốn, đ.á.n.h cho một trận, cái xương sườn gãy, đưa đến bệnh viện của xưởng máy móc .”

Cô bé như lớn, nặng nề thở dài: “Năm nào cũng như , nãy Lâm chủ nhiệm cũng đến.”

Chủ nhiệm Phụ liên Lâm chủ nhiệm, là lãnh đạo cao nhất mà cô bé từng gặp, còn bắt tay, ở bộ xưởng máy móc đều địa vị phi phàm. Bà từ đến nay cũng luôn tận tụy vì phụ nữ và trẻ em.

Có bà ở hiện trường, đều sẽ nể mặt.

Trần Thanh nảy ý, kéo Hạ Ngọc Đình xem náo nhiệt.

Hạ Vũ Tường: “…”

Cậu xách hai cái thùng gỗ, ngơ ngác hai họ vài giây.

Rồi nhanh chóng hối hả làm việc!

Cũng may hôm qua nhân lúc dì nhỏ giúp đỡ xách thêm ít nước, ngày mai chắc là đủ dùng.

*

Khu tập thể một.

Cửa chen chúc quá nhiều , Trần Thanh dựa cô cháu gái nhỏ mở đường phía mới chen lên hàng đầu.

Lâm chủ nhiệm mặt lạnh tanh với đôi vợ chồng im lặng lời nào: “Hai ép con gái chia tay là vi phạm quyền tự do hôn nhân hiện hành. Hơn nữa, theo quy tắc của thanh niên trí thức, nhà trai đồng ý cưới con gái hai , cô thể ở thành phố. Theo quy định, hai đưa con trai về nông thôn! Chẳng lẽ hai nghĩ về nông thôn là hang hùm miệng cọp ? Vì xây dựng đất nước, đó là một việc quang vinh bao!”

Loading...