“Được thôi.”
Hứa Hà Hoa ý kiến gì. Trước đó cô tận mắt thấy bộ đồ Trần Thanh thiết kế riêng cho Điền Mộng Nhã, đến mức cô đòi mua với giá gấp đôi mà Điền Mộng Nhã nhất quyết bán! Giờ đây, cô đang cực kỳ mong chờ bộ váy cưới của chính .
Trần Thanh thêm về những đổi khác của trang phục: “Tôi sẽ vẽ một bản phác thảo cho cô xem, tầm ngày sẽ nhờ Điền Mộng Nhã đưa tới...”
“Không cần , tin tưởng cô mà.”
“Cần chứ.” Trần Thanh kiên định .
Chỉ khi bản phác thảo “Bên A” thông qua, thì khi sản phẩm thực tế lò mới soi mói, bắt bẻ. Với tư cách là “Bên B”, cô sửa sửa bản vẽ vô .
Hứa Hà Hoa đành gật đầu: “Được .”
Sau khi bàn bạc xong, ba cùng cửa. Mẹ kế của Hứa Hà Hoa thấy Trần Thanh ôm một đống vải vóc quần áo, kinh ngạc hỏi: “Đến mượn quần áo ?”
Trần Thanh chỉ gật đầu một cái.
Người đàn bà lập tức biến sắc, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt. Nhìn dáng vẻ Trần Thanh, cùng Điền Mộng Nhã, bà cứ tưởng là nhà lãnh đạo nào đó, ngờ là một kẻ nghèo kiết hủ lậu.
Hứa Hà Hoa kéo Trần Thanh thẳng: “Đừng chuyện với hạng đầu óc vấn đề đó.”
Cô tiễn hai cổng, đó Trần Thanh và Điền Mộng Nhã xưởng may để dọn vải. Điền Mộng Nhã lo lắng tay Trần Thanh: “Tay chứ?”
“Không .” Trần Thanh ước lượng xấp vải trong tay, nặng tầm hai ba ký.
Điền Mộng Nhã vẻ mặt áy náy: “Tớ thấy tớ đạp xe đến đón , tớ đây.”
“Không , mai gặp nhé.”
Tạm biệt Điền Mộng Nhã, Trần Thanh một bộ về nhà. Trên đường , cô mải mê suy nghĩ làm để tận dụng xấp vải một cách hiệu quả nhất. Nghĩ mãi đến mức đầu óc mụ mị, rõ ràng mấy ký vải nặng lắm, nhưng bộ hơn hai cây , bả vai cô bắt đầu đau âm ỉ.
“Đồng chí Trần.”
Một giọng trầm thấp vang lên từ phía .
Trần Thanh ngoái đầu : “Anh Hình công an .”
Trong màn đêm, đàn ông vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ. Hình Kiện Bách bước tới, gật đầu chào Trần Thanh, thấy cô ôm nhiều vải như , trong mắt thoáng hiện vẻ ngưỡng mộ: “Cô xưởng may về ?”
Trần Thanh đáp: “Vâng, chị họ của đồng nghiệp làm việc ở đó.”
Hình Kiện Bách thấy bả vai cô run run, liền : “Cô đang về nhà đúng , để cầm giúp cho. Coi như là đáp lễ món quà Trung thu cô chuẩn cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-235-loi-to-tinh-bat-ngo-duoi-anh-trang.html.]
Trần Thanh vội xua tay: “Chuyện đó vốn là để cảm ơn mà.”
“Để cầm cho.” Hình Kiện Bách dứt khoát đỡ lấy xấp vải.
Trần Thanh vô cùng cảm kích, hỏi: “Anh Hình, ở đây?”
Hình Kiện Bách trả lời ngắn gọn: “Tôi điều tra vài việc, tiện đường đưa cô về.”
“Ồ.” Trần Thanh cũng chẳng gì thêm với .
Đêm thu se lạnh, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm khá lớn, gió thổi hun hút khiến Trần Thanh nổi hết da gà.
Hình Kiện Bách đột nhiên hỏi: “Dạo cô vẫn chứ?”
Trần Thanh ngơ ngác: “Tôi vẫn mà.”
Hình Kiện Bách tiếp: “Trước đó thấy nghiên cứu viên Hạ cạnh cô, cứ tưởng hai đang tìm hiểu , hóa ?”
Trần Thanh mím môi: “Chuyện đó...”
Thời tiết lạnh, Hình Kiện Bách còn bồi thêm một câu như đ.â.m tim cô. Thấy cô xác nhận, khóe miệng Hình Kiện Bách nhếch lên: “Vậy cô cân nhắc đến khác ?”
Vừa dứt lời, hai một con ngõ nhỏ hẹp. Con ngõ cách khu tập thể xưởng máy móc một đoạn, đèn đường, chỉ ánh trăng mờ ảo soi lối. Không gian chật hẹp, tối tăm và yên tĩnh, cộng thêm cách đột ngột kéo gần, dáng cao lớn của đàn ông mang một cảm giác áp bách tự nhiên.
Tim Trần Thanh đột nhiên đập nhanh, đôi mắt nheo , ánh dần trở nên sắc bén: “Ý là ?”
“Tôi là quân nhân xuất ngũ, luôn thiện cảm tự nhiên với nhà liệt sĩ. Cô cần lo lắng về vấn đề con cái, hiện tại làm việc ở Cục Công an, lương tháng năm mươi ba đồng. Tuy ngày thường bận nhưng thời gian cũng dễ điều chỉnh. Hơn nữa, giống nghiên cứu viên Hạ thu hút con gái, nếu chúng thể tìm hiểu , đảm bảo sẽ dính dáng đến bất kỳ bóng hồng nào. Cô thể cân nhắc ?”
Hình Kiện Bách sững , thẳng cô. Đằng vẻ ngoài bình tĩnh là trái tim đang đập thình thịch liên hồi. Mỗi gặp cô, đều thấy cô thật sống động. Cô dũng cảm giành công bằng, dám bảo vệ , dịu dàng chân thành cảm ơn .
Trước đây tưởng Trần Thanh và Hạ Viễn quan hệ gì đó, giờ , tự thấy điều kiện của tệ nên giành lấy cơ hội cho .
Trần Thanh ngẩng đầu, đường cong cổ và cằm đến nao lòng, nhưng đôi mắt đào hoa diễm lệ khi Hình Kiện Bách mang theo vẻ dò xét.
Trong bầu khí tĩnh lặng, một giọng lạnh lùng đột ngột vang lên:
“Cô thể.”
Một đàn ông ngược sáng ở đầu ngõ. Cả hai trong ngõ đồng loạt sang Hạ Viễn. Thấy chính chủ xuất hiện, Trần Thanh bỗng thấy chột mất một giây.
Sống mũi đàn ông cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt đen thẫm dừng mặt Trần Thanh, rõ cảm xúc: “Bọn trẻ bảo tìm cô về nhà.”
Câu rõ ràng là đang khẳng định chủ quyền.
Hình Kiện Bách cau mày: “Nghiên cứu viên Hạ, đang hỏi đồng chí Trần, hình như liên quan gì đến thì .”