Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 204: Bữa tiệc Trung thu ấm cúng ở đại tạp viện

Cập nhật lúc: 2026-04-16 20:00:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi ăn cơm ở đại tạp viện, luôn là những công việc ngừng nghỉ.

Cậu bé ở nhà thể ngừng làm việc, nhưng hứng thú làm việc ở bên ngoài.

Nhất đại nương thấy bé c.h.ế.t sống chịu đến, lưng mắng một câu: “Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt!”

Một chút cũng dễ lừa!

Nhất đại nương trở về dọn đồ.

Chuẩn đồ ăn cho 34 thật dễ dàng, Nhất đại gia sáng tinh mơ dậy nấu cơm, chuyện đều chằm chằm, bởi vì chỉ cần sơ ý, bà vợ ông sẽ biến đồ thành đồ tệ của bà .

Nhất đại nương thấy ông như đề phòng cướp, hùng hổ: “Tôi vì cái gì, chẳng vì cái nhà , giúp nhà chúng tiết kiệm tiền, ông thì , đem đồ ăn ngon bộ cho ngoài, cháu trai chúng ăn cái gì, ông thấy Hạ Viễn đối diện với Trần Thanh bên cạnh, họ ăn thật ngon! Thiếu bữa cơm ? Chỉ ông là ngốc nghếch hào phóng.”

Nhất đại gia lười phản bác.

Nếu làm khó ăn, bọn họ cũng ngốc, căn bản làm ông kiếm bữa cơm .

Mấy đại tạp viện khác tham gia liên hoan cũng chẳng mấy , chỉ đại tạp viện của họ đông , ít lãi tiêu thụ mạnh, một danh tiếng , ông nhiều , nhưng bà già , ông cũng cách nào.

“Tôi xem ai nhàn rỗi ở nhà, gọi họ đến làm việc!”

Nhất đại nương tận tình lăn lộn.

Chờ đến giờ ăn cơm, thấy Trần Thanh trở về, còn định sai bảo cô: “Tiểu Thanh, cháu lớn lên xinh , cháu đến bưng thức ăn chắc chắn sẽ vui.”

Trần Thanh: “Tôi vui.”

“Một vui bằng cùng vui.”

“Cút.”

Trần Thanh trợn trắng mắt, về nhà cùng Hạ Vũ Tường dọn bàn dọn ghế cùng với cầm chén sang đại tạp viện bên cạnh.

Bị Trần Thanh mắng, Nhất đại nương định Trần Thanh với bố Tô Quyên Quyên, nhưng đối diện với ánh mắt của Hạ Viễn.

Tim gan Nhất đại nương run rẩy, vội vàng theo ông cụ cáo trạng: “Hạ Viễn đối diện trừng mắt .”

“Được , bà đừng làm loạn nữa.” Nhất đại gia bận đến chân chạm đất, tâm tư dỗ dành bà .

Nhất đại nương tủi .

Nhất đại gia thấy bà như , : “Bà đừng trêu chọc nó, Hạ nghiên cứu viên là năng lực.”

Nhất đại nương mặc kệ, chồng bà chính là quản sự đại gia của đại tạp viện, đó chính là bản lĩnh nhất, bà bình phục cảm xúc một chút, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngoài.

Trần Thanh: “Tránh một chút.”

Bàn ghế nhà cô đều , Nhất đại gia nhờ cô chuyển đến ăn cơm, Trần Thanh từ chối, cho nên liền dọn ghế đẩu cùng cầm chén đũa đến ăn cơm.

Nhất đại nương tránh , Trần Thanh dọn bàn ghế xong, trực tiếp xuống nghỉ ngơi.

Liên hoan thập niên 70 thật dễ dàng.

Đại bộ phận đồ vật đều tự mang.

Bàn ghế đại tạp viện bày thật dài một dãy, mỗi bàn Nhất đại gia đều kêu con dâu mang lên một cái bánh trung thu, tăng thêm khí ngày lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-204-bua-tiec-trung-thu-am-cung-o-dai-tap-vien.html.]

“Bánh trung thu chờ ăn cơm xong hãy ăn nhé, bây giờ chỉ là bày cho thôi.”

“Được, hiểu .”

Mọi thấy Nhất đại gia hào phóng, cũng vui vẻ phối hợp.

Gia đình Nhất đại gia bận rộn trong ngoài, trong đại tạp viện cũng cùng chuyện trời đất, vô cùng náo nhiệt, Trần Thanh ít khi cảm nhận trường hợp như , đáy lòng bỗng dưng xúc động.

“Mang đồ ăn lên!!!”

Đầu tiên là đậu phụ kho, đó là ngọn khoai lang, trứng xào mộc nhĩ, ngó sen giòn, cà tím xào, cuối cùng là thịt kho tàu.

Cũng sáu món ăn, nhưng đầy ắp, những bàn cơm vẫn như cũ giành đồ ăn.

Tiểu Ngọc giành đồ ăn kém nhất, Trần Thanh, Hạ Viễn, Hạ Vũ Tường, Mao Mao, bốn đều gắp đồ ăn cho cô bé, chén của cô bé nhanh xếp thành một ngọn núi nhỏ.

Đôi mắt Tiểu Ngọc tròn xoe đảo một vòng, đó che miệng trộm.

*Hì hì ~*

*Mình thật là đứa trẻ hạnh phúc ~*

*Ngao ô* một miếng, Tiểu Ngọc ăn má phúng phính, đôi mắt sáng lấp lánh, đầy mặt đều là ý , má trắng nõn trở nên hồng hào, siêu cấp đáng yêu.

Trần Thanh mà lòng mềm nhũn.

Cảm giác tiền tiêu thật đáng giá!

Người trong đại tạp viện cũng thấy cuộc sống của hai đứa trẻ cha , quần áo của chúng sạch sẽ, mặt mũi cũng xinh , nhiều đứa trẻ đều hâm mộ Tiểu Ngọc.

Nhất đại gia là lo liệu bữa cơm , cũng nâng ly : “Đều bà con xa bằng láng giềng gần, chúng đều đến từ những nơi khác , trời nam biển bắc, duyên ở cùng một chỗ chính là duyên phận, hy vọng thể giúp đỡ lẫn , sống một cuộc sống rực rỡ.”

“Được!!!”

Mọi sôi nổi nể tình vỗ tay.

Nhất đại gia tiếp đón ăn ngon, ngàn vạn đừng khách khí.

Ông vòng quanh, mỗi bàn đều một hai câu, đến bàn của Trần Thanh : “Tiểu Thanh, cháu gần đây thật sự trưởng thành , sống thật nhé.”

“Dạ, ạ.”

Trần Thanh thấy hốc mắt Nhất đại gia đều đỏ, thế nào.

Nhất đại gia uống say thật cảm tính ha.

Mao Mao giơ ly nước: “Nhất đại gia, cháu kính ông một ly!”

Nhất đại gia ha ha, chén rượu chạm ly của bé: “Được, cháu trai làm một cái.”

“Được!” Mao Mao dũng cảm uống cạn một , : “Cảm ơn Nhất đại gia làm một bàn mỹ thực, cháu ăn thấy siêu cấp ngon, còn ngon hơn cả tiệm cơm quốc doanh, chúc Nhất đại gia phúc như Đông Hải thọ tỷ Nam Sơn, khỏe mạnh, vui vẻ hạnh phúc ạ.”

Nhất đại gia bé chọc đến hết sức vui mừng, “Được .”

Ông sờ sờ mái tóc vàng của Mao Mao, sang bàn tiếp theo.

Trần Thanh Mao Mao dọa nhảy dựng: “Con học quy tắc bàn tiệc ?”

“Con thấy nãy mấy lớn đều như mà.” Mao Mao gãi gãi mặt, “Không đúng ạ?”

Loading...