Đặt ở phòng Tiểu Ngọc? Có khả năng.
Đặt ở phòng dì nhỏ của nó? Cũng khả năng!
Anh là đàn ông, thể tùy tiện phòng Tiểu Ngọc và Trần Thanh, như xác suất lớn là trong phòng một trong hai họ!
Hạ Viễn ngày thường thưởng thức sự thông minh của Hạ Vũ Tường, giờ phút thằng bé chọc cho tức .
Anh cả của hồi nhỏ là một tên ngốc to xác, lừa xoay như chong chóng, sinh đứa con trai nhiều tâm cơ như chứ.
Bị ép đến đường cùng, Hạ Viễn chỉ thể tạm thời về nhà .
Anh rời bao lâu, Hạ Vũ Tường từ trong phòng bước , hừ lạnh một tiếng: “Đồ ngụy quân tử!”
Nửa đêm nửa hôm trèo tường nhà khác.
Thật hổ.
Cậu đem con d.a.o chẻ củi cất bếp, hậm hực trở về phòng ngủ.
Ngủ bao lâu, đang lúc mơ mơ màng màng, Hạ Vũ Tường liền một giọng mỉm trào phúng: “Ái chà, cũng là ai, cả ngày thích thúc giục khác làm, kết quả chính sắp muộn.”
Hạ Vũ Tường dậy, kéo rèm cửa sắc trời bên ngoài, trời sáng rõ. Cậu vội vàng ngoài, căn bản mặc kệ bà dì nhỏ đang mát, nhanh chóng đ.á.n.h răng rửa mặt.
Trần Thanh tới bên cạnh , sờ trán: “Có chỗ nào thoải mái ?”
Hôm nay Tiểu Ngọc Hạ Vũ Tường ngủ nướng, Trần Thanh hoảng sợ. Thằng nhóc từ nhỏ như ông cụ non, bao giờ ngủ nướng, đột nhiên ngủ nướng, cảm giác chính là chuyện.
Động tác đ.á.n.h răng của Hạ Vũ Tường khựng , sự lo lắng trong mắt dì nhỏ, trong lòng chua chua trướng trướng, hàm hồ : “Cháu .”
“Thật giả?” Trần Thanh quá yên tâm.
Hạ Vũ Tường đ.á.n.h răng xong mới trả lời: “Tối qua cháu thức đêm làm xong miếng độn giày tăng chiều cao, định cuối tuần câu cá.”
Trần Thanh tức giận vỗ nhẹ gáy một cái: “Cháu thiếu tiền lắm ? Đại buổi tối thức đêm kiếm tiền! Cháu mới bao lớn, thể thức hỏng thì làm ?!”
Bị vỗ nhẹ một cái, còn mắng, Hạ Vũ Tường cũng phản bác: “Cháu , sẽ thế nữa.”
Thấy chịu lời, lời giáo huấn của Trần Thanh nghẹn ở cổ họng, nửa vời, nghẹn nửa ngày mới : “Có buồn ngủ ? Quá buồn ngủ thì chúng xin nghỉ.”
Học tập nào quan trọng bằng sức khỏe.
Hạ Vũ Tường lắc đầu: “Cháu .”
Cậu ăn sáng , dọn dẹp một chút liền học.
Lúc Trần Thanh đưa đến cửa lớp, còn ngàn dặn vạn dò: “Không thoải mái lập tức xin nghỉ ?”
Hạ Vũ Tường hiếm khi kiên nhẫn gật đầu.
Tiểu Ngọc giơ tay : “Dì ơi, con sẽ trông chừng hai!”
Trần Thanh khen ngợi: “Tiểu Ngọc giỏi quá!”
Nhìn hai đứa nhỏ đều lớp, Trần Thanh mới đến văn phòng giáo viên.
Thalia chuyển lời cho cô: “Đồng nghiệp ở xưởng cơ khí của cô là Điền Mộng Nhã, nhắn cô về văn phòng một chuyến.”
“Tôi á?”
Cô hiện tại đang là thương bệnh binh mà.
Kỳ nghỉ đặc biệt còn hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-164-bao-bang-va-nhiem-vu-moi.html.]
Thalia: “Tôi cũng rõ lắm, cô nhờ thông báo cho cô một tiếng, xưởng ủy việc tìm cô.”
“Được .”
Trần Thanh chuyển hướng, về phía tòa nhà văn phòng của xưởng cơ khí.
Lên lầu hai, văn phòng của , Điền Mộng Nhã đợi sẵn.
“Đến .”
“Xảy chuyện gì ?” Trần Thanh tò mò.
“Trước cô báo bảng một mảng là do cô phụ trách, hiện tại hỏi cô, mảng đó thuộc về ai, rốt cuộc nội dung gì?”
Còn mảng cuối cùng, là thuộc về mảng tường của Ban Bảo vệ, cũng là nơi của xưởng cơ khí qua nhiều nhất, nội dung lên đó là quan trọng nhất. Điền Mộng Nhã cũng tiện tự tiện quyết định, chỉ thể phiền toái cô về một chuyến.
Trần Thanh nhớ : “Để cho.”
“Cô làm ?” Điền Mộng Nhã cánh tay trái buông thõng, vẻ cử động của cô.
Trần Thanh thật: “Tình huống chấn thương của nghiêm trọng đến thế.”
“Vậy cô tới đây .” Điền Mộng Nhã giúp cô cầm dụng cụ tới chỗ Ban Bảo vệ.
Về mảng báo bảng , trong lòng Trần Thanh dự tính.
Làm báo bảng chỉ là dùng nét chữ tươi sáng để thu hút sự chú ý của , mà là đổi tư tưởng một cách vô tri vô giác, quan trọng hơn là khiến lãnh đạo cấp hài lòng.
Chẳng lẽ thấy: Bao nhiêu báo bảng đều cần lãnh đạo chấm điểm ?
Trường học Hội học sinh.
Nhà máy lãnh đạo cấp cao.
Trần Thanh cần bám sát chủ đề, đồng thời kích động mâu thuẫn nam nữ để giải quyết vấn đề phòng nam nữ, khẳng định là cần chút sáng tạo.
Bảng đen tường ngoài của Ban Bảo vệ phiếm màu xanh lục thẫm ướt át.
Trần Thanh lên thang gỗ, Điền Mộng Nhã cẩn thận một bên trông chừng.
Ngay cả các đồng chí Ban Bảo vệ cũng cảm động vì tinh thần “ tàn nhưng chí kiên” của Trần Thanh!
Lưu Chủ nhiệm cũng ngạc nhiên chạy tới xem tình hình, xác định xem đây là thật : “Cô tự nguyện tăng ca ?”
“Vâng.”
Trần Thanh giải thích nhiều.
Lưu Chủ nhiệm càng thêm hiểu , dựa theo cái nết của cô, lẽ một tràng giang sơn để chứng minh giá trị của chứ.
Trần Thanh dùng phấn đỏ nghiêm túc mấy chữ lớn: 『 Phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời 』.
Các nhân viên Ban Bảo vệ cảm thấy giờ phút Trần Thanh đang thể hiện điểm !
Trần Thanh đắm chìm trong việc vẽ tranh, dùng phấn vàng phác họa bóng dáng nữ thợ điện đang kiểm tra sửa chữa động cơ.
Ở cột tiêu đề, bánh răng c.ắ.n khớp với bông lúa mạch, dải lụa đỏ vòng quanh dòng chữ mỹ thuật 『 Nắm bắt cách mạng, thúc đẩy sản xuất 』.
Góc bên thiết lập mục “Hỏi đáp”.
Chuyên mục :
Hỏi: Đồng chí nam nữ thảo luận kỹ thuật tính là vấn đề tác phong ?