Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 147: Nhiệm vụ khó nhằn và đôi bạn cùng bàn

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:56:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bí thư Dương sững sờ, nụ càng thêm sâu: “Được, cũng nếm thử chút, đây là đặc sản quê đấy.”

Ông cầm một miếng bánh, thấy Trần Thanh chớp chớp mắt, dường như đang hỏi: *“Sao ông còn ?”*

Bí thư Dương thường xuyên Lưu Chủ nhiệm mắng cô, còn cảm thấy Lưu Chủ nhiệm quá nóng tính, giờ thì ông hiểu.

“Sắp tới xưởng máy móc chúng tổ chức buổi chia sẻ, mời các đơn vị em tới học tập kỹ thuật, Xưởng ủy cần sắp xếp nhân sự cho .”

Trần Thanh làm vẻ mắt cá c.h.ế.t.

Căn bản tiếp lời.

Một khi cô lên tiếng, nhiệm vụ chắc chắn sẽ thuộc về cô!

Cô chậm rãi xuống, lấy từ trong ngăn kéo cuốn "Tiểu Hồng Thư" (Sách Đỏ) mà ai ai cũng kính trọng, từng câu từng chữ trích dẫn, giọng điệu đầy nhịp điệu, thể thấy cô nhập tâm đến mức nào.

Bí thư Dương trầm mặc.

Trong tay ông còn cầm miếng bánh nướng Trần Thanh đưa, ăn của thì há miệng mắc quai, cũng tiện mắng cô.

Cho nên ông tự giác tìm Lưu Chủ nhiệm, giao nhiệm vụ xuống.

Lưu Chủ nhiệm sờ sờ đỉnh đầu hói, : “Cứ nhất định sắp xếp cho Trần Thanh ? Thời gian mệt , giờ bắt làm việc, cô chắc chắn sẽ giả vờ thấy cho xem.”

Bí thư Dương khẽ thở dài: “Cô trẻ tuổi, nhiều ý tưởng , ngoại hình xinh , còn thể trấn áp tình hình, nhân tài như khó tìm.”

.” Lưu Chủ nhiệm đề cử các tổ trưởng khác.

Bí thư Dương lắc đầu phủ quyết: “Mấy năm bọn họ làm hết lượt , tổ chức buổi giao lưu vô cùng tầm thường. Tôi vẫn đ.á.n.h giá cao Trần Thanh.”

Lưu Chủ nhiệm: “Hay là ông ?”

Bí thư Dương: “......”

Người của Xưởng ủy làm thế !

Từ xuống đều cùng một đức hạnh!

“Ông . Đây là nhiệm vụ tổ chức giao phó, lão Lưu, ông thành cho đấy.”

Lưu Chủ nhiệm ép nhận nhiệm vụ , đầu phát hiện cửa văn phòng Trần Thanh đóng chặt.

Ông thất bại trở về, tìm đến Bí thư Dương: “Cô đồng ý.”

Gân xanh trán Bí thư Dương giật giật: “Vậy làm thế nào cô mới chịu đồng ý?”

Lưu Chủ nhiệm: “Cô tính tình y như... ừm, miếng thịt treo mặt mới chịu chạy. Ông xem chúng thể thưởng cho cô cái gì ?”

Hai bắt đầu bàn bạc phần thưởng. Thưởng ít thì cô chắc chắn sẽ làm loạn, thưởng nhiều thì những khác phục.

Cuối cùng kết quả thương thảo là —— một đôi phích nước nóng.

Trị giá 28 đồng!

Thời gian nhiệm vụ là lễ Quốc Khánh, Lưu Chủ nhiệm nghĩ thầm, chờ qua tuần hãy giao nhiệm vụ, tránh để cô làm làm mẩy.

Lưu Chủ nhiệm một vòng quanh khu Xưởng ủy, gõ cửa phòng Trần Thanh: “Mở cửa sổ cho thoáng khí, đóng kín cửa thế ngạt thở thì làm ?”

“Tôi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-147-nhiem-vu-kho-nhan-va-doi-ban-cung-ban.html.]

Trần Thanh mở cửa sổ .

Thấy Lưu Chủ nhiệm , cô thầm thở phào nhẹ nhõm, may quá, nhiệm vụ gì.

Cô vươn vai, kiểm tra xem cấp thực hiện công việc thế nào, tới lui, thế nào đến trường tiểu học của xưởng máy móc.

Cũng Tiểu Ngọc quen ?

Bạn cùng bàn đối xử với con bé thế nào?

Liệu ai thấy con bé nhỏ thấp mà chê ?

Trần Thanh càng nghĩ càng lo lắng, vòng quanh cổng trường như gà mắc tóc.

Trên thực tế, Tiểu Ngọc thích ứng còn hơn cả trai Hạ Vũ Tường.

Hạ Vũ Tường học thấy tiếng ồn ào thì bực bội, cũng thích lì trong phòng học lâu như .

Tiểu Ngọc tuy ghét học tập, nhưng khi tập trung thì thể lờ âm thanh của khác. Hơn nữa cô bé là một đứa trẻ nề nếp, dáng ngay ngắn, cũng thì thầm to nhỏ.

Bạn cùng bàn của cô bé thỉnh thoảng chọc chọc tay cô bé, Tiểu Ngọc vẫn im như tượng.

Định lực siêu cường!

Mãi đến khi tan học, Tiểu Ngọc mới nghiêm túc với bạn cùng bàn: “Bạn đừng chọc tay tớ nữa, tớ thấy khó chịu lắm.”

Bạn cùng bàn là một bé gái nghịch ngợm, lè lưỡi với cô bé: “Tớ chơi với mà.”

Tiểu Ngọc: “Chúng thể chơi giờ chơi.”

“Giờ chơi đấy, chúng chơi .” Tân Tiểu Kỳ sờ sờ b.í.m tóc nhỏ của cô bé: “Oa, tóc tết thật đấy, dây buộc tóc cũng nữa.”

“Đây là dì nhỏ tớ dùng vải vụn xinh may riêng cho tớ đấy. Nếu , thể bảo bố tìm dì nhỏ tớ may quần áo, như dì nhỏ tớ sẽ tặng một cái dây buộc tóc!”

Tiểu Ngọc tận dụng cơ hội để quảng cáo cho dì nhỏ.

Tân Tiểu Kỳ gật đầu lung tung, cũng lọt tai , chỉ mải mê nghịch tóc Tiểu Ngọc: “Cậu bé thật đấy, thầy giáo bảo là học sinh nhỏ nhất lớp, lẽ học mẫu giáo mới đúng!”

Tiểu Ngọc nhăn mũi: “Tớ thèm mẫu giáo.”

Ở đó nhiều đứa trẻ tè dầm bừa bãi, hôi lắm!

Tân Tiểu Kỳ ha ha, hỏi: “Lớp trưởng là trai hả?”

.” Tiểu Ngọc gật đầu.

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, Hạ Vũ Tường tới nhắc nhở em gái uống nước.

Bọn trẻ đều hai cái bình nước do dì nhỏ đặc biệt chuẩn , một cái đựng sữa mạch nha cần uống , còn một cái đựng nước ấm.

Tiểu Ngọc tìm bình nước trong cặp sách, uống ừng ực sữa mạch nha, uống một nửa thì uống nổi nữa, nhét bình nước trở , nhảy xuống ghế tìm Mao Mao chơi.

Mao Mao cực kỳ thích Tiểu Ngọc, hai đứa chạy ngoài học theo mấy chị lớn chơi nhảy ô vuông (nhảy lò cò).

Hạ Vũ Tường phụ trách bọn chúng chơi.

Dương Nhất Hà lấy hết can đảm đến bên cạnh Hạ Vũ Tường : “Cậu tớ ? Chúng từng gặp hai .”

Hạ Vũ Tường lạnh lùng: “Không quen.”

Dương Nhất Hà lập tức tủi , cổ họng như nhét bông, đôi mắt chớp chớp, cố nén nước mắt trong.

Loading...