Khi Trần Thanh buông tay xuống, lông mi vẫn còn đang run rẩy. Cô cố gắng trấn định , với Tiểu Ngọc: “Vậy phạt con giúp trai làm việc.”
“Vâng ạ.”
Tiểu Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chuồn lẹ.
Trần Thanh khi phát hiện hiện trường chỉ còn hai , hận thể tự tát một cái.
Đối mặt với Hạ Viễn bỗng nhiên trở nên tính xâm lược cực mạnh, cô hư trương thanh thế : “Sao còn nấu cơm?”
Nhận thấy sự thẹn thùng của cô, đầu tim Hạ Viễn mềm nhũn, : “Em sai bảo càng ngày càng thuận tay nhỉ.”
Một câu của làm khí trở nên nhẹ nhàng hơn, Trần Thanh cũng bớt hổ: “ , còn mau . Hôm nay Hạ Vũ Tường xa xỉ mua thịt để ăn mừng lên báo và thăng chức, cũng nên lãng phí tiền.”
“Được.”
Hạ Viễn làm việc.
Trần Thanh chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Trước đó cô lấy hết can đảm thử lòng Hạ Viễn một , cũng định suy nghĩ quá nhiều nữa.
Kiếp cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ cố chấp hận cha ruột. Sau khi lớn lên, để giải khai khúc mắc, cô càng tốn nhiều công sức tìm bọn họ.
Bọn họ sống .
Mang theo ba cô con gái, một con trai, ở trong thị trấn một tòa nhà lầu.
Khi từ xa bọn họ, Trần Thanh từng xông lên chất vấn: Tại vứt bỏ là ?
Do dự thật lâu, cô từ bỏ.
Tóm là của cô, cô cũng cưỡng cầu nữa.
Trở thành phố nơi làm việc, cô khao khát một căn nhà hơn bình thường. Vì thế, cô thể cắt giảm chi phí sinh hoạt, cơm nước thể ăn qua loa cho xong, tất cả chỉ để tích cóp tiền mua nhà ở thành phố lớn.
Cô một mái nhà thuộc về riêng .
Một sớm xuyên qua, tiền trong thẻ ngân hàng còn, nhưng cô căn nhà của chính , hai đứa trẻ cùng cô sinh sống. Trong lòng Trần Thanh thật niềm vui bí ẩn.
Kẻ cô đơn như cô giờ một mái ấm nhỏ, so với nhiều tiện ích sinh hoạt ở kiếp thì điều càng khiến cô tham luyến hơn.
Cũng chính vì quá khứ đó, cô mới một tình yêu lựa chọn chắc chắn.
Nếu , cô sẽ trân trọng.
Nếu , cô cũng cảm thấy mỹ mãn.
Trần Thanh phòng khách, món mộc nhĩ xào thịt và cà chua xào trứng gà lò, bốc khói nghi ngút.
Tiểu Ngọc bày biện xong bát đũa và cơm, cẩn thận liếc dì út.
Liếc một cái, liếc một cái.
Trong lòng Trần Thanh buồn , ho khan một tiếng, giả vờ : “Ái chà, là bạn nhỏ siêu cấp đáng yêu nào cứ dì mãi thế nhỉ?”
“Là con, là con!”
Tiểu Ngọc kiễng mũi chân giơ tay.
“Ồ, là đồng chí nhỏ Hạ Ngọc Đình .” Trần Thanh kéo dài âm cuối, ý tràn ngập hốc mắt.
“Vâng.” Tiểu Ngọc ngượng ngùng : “Tiểu dì, dì giận ?”
“Một chút.”
“Vậy làm thế nào mới hết giận ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-105-bua-com-gia-dinh.html.]
“Con đoán xem.”
“Con học thuộc từ 1 đến 100 ?” Tiểu Ngọc vắt hết óc, suy nghĩ một hình phạt khó khăn nhất đối với , khuôn mặt nhỏ nhăn thành một đoàn.
Trần Thanh xổm xuống, đầu ngón tay chỉ chỉ má : “Thơm một cái là .”
“Chụt ~”
Hạ Ngọc Đình hôn lên má dì út một cái.
Hạ Viễn bưng món cuối cùng bước , thấy Trần Thanh đang rạng rỡ, nhịp tim quy luật của như lỡ một nhịp.
Từ khi phát hiện Trần Thanh và thể lôi kéo tâm trí , thường xuyên chú ý đến .
Nhìn thôi cũng cảm thấy lãng phí thời gian.
Dần dần, cũng phát hiện, dường như Trần Thanh là dáng vẻ gì thì liền thích dáng vẻ đó.
“Ăn cơm thôi.”
“Được.” Trần Thanh dậy, “Lát nữa làm ?”
“Có, gần đây nghiên cứu động cơ, ban đầu là về ô tô, đó máy kéo cần gấp hơn nên chuyển sang nghiên cứu máy kéo. Hiện tại hiệu quả, tuần công tác đến Xưởng máy móc nông nghiệp một thời gian.”
Xưởng máy móc phạm vi hoạt động rộng.
bàn về chi tiết máy móc nông nghiệp thực sự thì vẫn là Xưởng máy móc nông nghiệp.
Xưởng máy móc nông nghiệp Xưởng máy móc nghiên cứu thành quả, liền vội vàng phái tới mời Hạ Viễn qua đó.
Là một nghiên cứu viên, quen với việc công tác, nhưng , Hạ Viễn mạc danh cảm thấy nỡ.
Trần Thanh bội phục : “Nhanh như phát hiện, đầu óc thật đấy.”
Thảo nào Thẩm Xưởng trưởng hao tổn tâm cơ để giữ .
Người cuồng sự nghiệp năng lực, từ xưa đến nay đều sức hút.
Biểu cảm của Hạ Viễn một lời khó hết: “Em đây là đang khen ?”
“Nói thừa.” Trần Thanh trừng một cái.
“Được .”
Cô là .
Khi ăn cơm, Hạ Viễn lơ đãng nhắc đến ba điều kiện: “Lần công tác mất một thời gian, chủ nhật em cùng mua chút đồ .”
Trần Thanh nhướng mày: “Anh chẳng thường xuyên công tác , mua đồ chắc quy trình cố định chứ.”
“Tôi đây là đang tiêu hao ba điều kiện của em, nếu sợ em quên mất thực hiện . Hơn nữa đồ cần mua nhiều, em lúc thể giúp xách.”
Hạ Viễn móc.
Trần Thanh lườm một cái. Nghĩ đến việc chủ nhật bác gái Nhất định bắt cô xem mắt, cô lúc , liền thuận thế đồng ý: “Đi thì , sức lớn lắm đấy.”
“Tôi .”
Lần đầu tiên gặp mặt lĩnh hội .
Trần Thanh cũng nhớ tới tình huống hổ đầu gặp gỡ.
Đột nhiên cả hai đều trầm mặc, hẹn mà cùng đỏ mặt, lỗ tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
“Tôi ăn no .”
Hạ Viễn với Hạ Vũ Tường: “Lần chú rửa bát.”