Nhà hàng lớn lắm, ánh đèn vàng ấm, từ vị trí cạnh cửa sổ thể ngắm cảnh phố xá.
Anh kéo ghế cho , đợi xuống mới vòng sang phía đối diện.
Phục vụ đưa thực đơn tới, thậm chí chẳng buồn , trực tiếp tên món ăn.
Tôi lật xem thực đơn, phát hiện là những món yêu thích.
"Sao em ăn những món ?"
Anh rót một ly nước đẩy tới: "Đoán thôi."
Tôi chằm chằm , nửa tin nửa ngờ.
Anh gọi thêm một chai rượu vang đỏ.
Khi phục vụ tới rót rượu, hỏi: "Em uống ?"
Thực tửu lượng của kém.
Bình thường xã giao né thì né, nếu tránh thì chỉ nhấp môi làm màu một chút.
lúc ánh đèn vàng vọt, đối diện, tay áo sơ mi xắn lên để lộ cổ tay đẽ, chẳng hiểu thế nào gật đầu.
"Cho em một chút thôi."
Anh hiệu cho phục vụ chỉ rót một ít đáy ly.
"Nếm thử , thích thì đổi loại khác."
Tôi cầm ly lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Rượu vang đỏ uống thấy êm, chát, mang theo hương trái cây.
"Cũng khá ."
tửu lượng quá kém, chỉ một ly nhỏ thế mà má ửng hồng.
Anh , bỗng nhiên bật .
"Má đỏ kìa."
"Đâu ." Tôi cứng miệng: "Do ánh đèn chiếu thôi."
"Ừ, ánh đèn chiếu ."
Anh cầm ly rượu của lên nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn rời khỏi khuôn mặt .
Tôi đến mức thấy tự nhiên, cúi đầu cắt bít tết.
Dao nĩa va đĩa phát những tiếng kêu lanh lảnh.
"Mạn Mạn."
"Dạ?"
"Em căng thẳng cái gì?"
"Em căng thẳng..."
Tôi mới nhận miếng bít tết trong đĩa cắt nát bươm, t.h.ả.m hại nỡ .
Đành bỏ d.a.o nĩa xuống, nhỏ giọng phản kháng: "Anh thể đừng em như ?"
Anh nghiêng về phía , ánh mắt nóng bỏng: "Nhìn như thế nào?"
"Thì..." Tôi lấy tay làm điệu bộ: "Nhìn như đó."
Anh đặt ly rượu xuống, tựa ghế.
Cuối cùng cũng chịu thu hồi ánh mắt, ngoài cửa sổ.
Đèn đường thắp sáng, thỉnh thoảng vài đường lướt qua.
Gương mặt nghiêng của ánh đèn vẽ nên một đường nét dịu dàng, nụ nhàn nhạt nơi khóe môi như tan , trông ôn nhu như ngọc, khiến khác chẳng thể nào chống cự.
Tôi đoán, lẽ thật sự thích mất .
18
Sau khi ăn xong, đưa về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nhieu-tong-tren-mang-anh-dau-co-nhu-vay/chuong-9.html.]
Tài xế lái xe thuê dừng ở cổng khu chung cư, nhưng tắt máy.
Trong xe im lặng một lúc, chỉ còn tiếng động cơ kêu rì rầm nho nhỏ.
Ánh đèn đường hắt , in lên mặt những mảng sáng tối đan xen.
Anh đối diện với , lên tiếng : "Mạn Mạn."
"Dạ?"
Anh chống một tay lên tựa ghế của , ánh sáng và bóng tối như đổ ập về phía trong chớp mắt.
Tôi chìm cái bóng của .
Vừa ngẩng đầu là thể thấy rõ độ cong hàng mi của , cùng với hương gỗ tuyết tùng phảng phất .
Anh : "Bây giờ thể cho câu trả lời ?"
Tôi liếc mắt tài xế ở ghế , tim nhảy khỏi lồng ngực, cực kỳ lúng túng: "Câu hỏi gì cơ?"
Anh lặp nữa: "Chúng tính là đang chính thức hẹn hò đúng ?"
Tôi thẳng mắt .
Đôi mắt sâu thấy đáy , giờ đây chỉ còn phản chiếu hình bóng của .
Ánh của lướt từ mắt xuống đến đôi môi.
Đôi môi mỏng, đường viền môi rõ nét.
Đôi môi khẽ mím , khi mang cảm giác lạnh lùng, xa cách.
lúc khi cách gần như thế, chút lạnh lùng như nhiệt làm tan chảy, biến thành một cảm xúc khó tả, thôi thúc chạm .
Tôi mấp máy môi, giọng nhỏ đến mức chính cũng gần như thấy: "Em hôn ."
Anh khựng .
Đôi mắt trong khoang xe mờ tối trông càng sâu thẳm, tựa hồ nước sâu ánh trăng soi rọi, bề mặt tĩnh lặng gợn sóng, nhưng chẳng đáy đang ẩn chứa bao nhiêu đợt sóng ngầm.
Ánh của từ chỗ đang , chậm rãi dời xuống .
Không khí đột nhiên trở nên loãng .
Tôi thể thấy tiếng tim đập thình thịch.
Cũng thể thấy thở của , nặng hơn thường ngày một chút, sát ngay gang tấc, ấm nóng, mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
"Mạn Mạn." Anh lên tiếng, giọng khàn đến mức thể tả.
Khi gọi tên , âm đuôi nhướn lên, như một chiếc móc câu lấy trái tim .
Lưng cứng đờ dán chặt ghế, ngón tay nắm chặt dây an , trong lòng hoảng loạn cực độ.
Anh nâng tay lên, nhẹ nhàng đỡ lấy cằm .
Đầu ngón tay ấm nóng, lớp chai mỏng, cọ xát qua da thịt khiến cả tê rần.
Ngón cái của dừng ở khóe miệng : "Em nữa xem."
Giọng trầm thấp như cuộn từ sâu trong lồng ngực.
Tôi há miệng, cổ họng khô khốc.
"Em..."
Lời hết, hàng ghế truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Anh tài xế lái hộ điều chỉnh tư thế , giả vờ như thấy gì cả.
Tôi như phỏng, bật , lưng đập mạnh cánh cửa xe.
Anh buông tay, tựa về ghế, nụ nơi khóe môi lan tỏa một cách tùy ý.
Tôi lóng ngóng đẩy cửa xe, suýt chút nữa dây an vướng .
Anh đưa tay giúp bấm mở khóa cài.
Tôi gần như chạy trốn khỏi xe.
Đến cả đầu cũng dám ngoảnh .
Khi chân chạm đất, thậm chí còn nhũn .