Nhiêu tổng, trên mạng anh đâu có như vậy - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-07 05:02:11
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đến mặt , thật sâu.

Anh chìa tay , giống như đầu tiên gặp gỡ.

Tôi vươn tay , nắm lấy tay .

"Cảm ơn Vệ thiết kế vất vả nỗ lực suốt thời gian qua."

Sau đó, bằng giọng chỉ thấy: "Có ở đây."

Tôi sụt sịt mũi, nước mắt bắt đầu đảo quanh trong hốc mắt.

Tôi lườm một cái.

Làm mới nín xong, giờ tNhiêu .

Anh chỉ khẽ nhếch môi , buông tay , trở làm một vị khách hàng khó tính, trầm và tự chủ như cũ.

, đằng lớp vỏ bọc đó, ẩn giấu một sẵn sàng đòi công bằng cho mặt tất cả .

Tiệc tan, cửa khách sạn giả vờ đợi xe.

Đồng nghiệp lượt rời .

Lúc cơn gió đêm thổi qua, mang theo men , nhưng thổi tan sự nóng rực còn vương khuôn mặt.

Anh từ bên trong bước , cạnh .

"Đưa em về nhà nhé?" Anh lên tiếng.

"Chẳng uống rượu ?"

"Chưa uống." Anh : "Ly nãy là nước lọc trợ lý của tNhiêu đổi ."

Tôi thể tin : "Có tính toán từ lúc mới bước cửa ?"

Anh cúi đầu , trong mắt đong đầy ý .

"Tính toán gì cơ?"

"Tính toán... cách giúp em xả giận ."

Anh suy nghĩ một chút nghiêm túc trả lời: "Không gọi là tính toán, chỉ là thể em chịu ủy khuất."

Gió đêm thổi qua, mang theo thở đầu hè.

Tôi , hốc mắt bắt đầu nóng ran.

"Sao em chịu ủy khuất?"

"Người của kẻ vô dụng, chút tâm tư của sếp em còn đủ trình để múa rìu qua mắt thợ mặt ."

Tôi sững .

"Em cứ tưởng dự án Tinh Tố là công ty nào cũng thể lấy ?"

Giọng thản nhiên, như đang kể một chuyện hết sức bình thường: "Công ty làm triển lãm thì nhiều, từ khoảnh khắc công ty các em lọt danh sách rút gọn, phương án của em, thiết kế của em, sự thể hiện của em trong từng buổi họp online, đều thu hết tầm mắt."

Ánh mắt trầm xuống: "Vệ Mạn, dự án công ty các em tư cách là nhờ em."

"Chứ vì bất kỳ ai khác."

Tôi trân trối , một lúc lâu lời nào.

"Sau chịu ủy khuất thì đừng tự gồng lên một nữa."

Anh đưa tay vò nhẹ tóc , động tác dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con: "Em nhắn tin bảo yên tâm , ngay là chuyện ."

Sống mũi cay cay: "Sao cái gì cũng thế?"

Nụ của càng thêm đậm, vẫn tiếp tục vò tóc : "Em tưởng hơn em 8 tuổi là để trưng ?"

"Tôi hứa với chị họ em ."

"."

Tôi chớp chớp mắt, mặt đầy ngơ ngác: "Hứa với chị chuyện gì cơ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nhieu-tong-tren-mang-anh-dau-co-nhu-vay/chuong-12.html.]

Anh vỗ nhẹ đầu , chỉ .

Sau đó : "Đi thôi, đưa em về nhà."

Tài xế lái xe đến cửa.

Anh mở cửa ghế cho , tự vòng sang bên .

"Tiểu Vương, đưa cô về ."

Tài xế một tiếng, chiếc xe bình thản lướt màn đêm.

"Không uống rượu ?"

"Ừm." Anh thản nhiên : "Bỗng nhiên ở trong cùng một gian, cảm nhận những chuyện làm xong hồi ."

Tôi kinh hãi tột độ, chuyện gì làm xong cơ?!!

Tài xế nâng vách ngăn lên đúng lúc, gian ghế lập tức trở nên riêng tư và ám .

Tôi hổ che mặt , sở thích kỳ quặc gì !

Anh đầu , ánh mắt dừng đôi môi , yết hầu vô thức trượt lên xuống.

Chiếc xe đúng lúc gặp đèn đỏ, dừng một cách êm ái.

Anh nhoài về phía : "Còn nhớ lời ?"

Giọng trầm hơn, thở phả bên tai : "Anh bảo nhớ đấy..."

"Cho nên hôm nay, em trả đủ cả vốn lẫn lãi cho ."

Đáy mắt là vực sâu thấy đáy, đang mê hoặc lấy .

Tôi buông vạt váy đang nắm chặt, khẽ chạm khóe miệng .

Môi mỏng, mím , khi đầu ngón tay chạm , cả khựng .

Tôi : "Chẳng đúng ý ."

Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh.

Chiếc xe khởi động , băng băng qua ngã tư.

Anh vẫn động đậy, ánh mắt từ đôi mắt dời xuống chóp mũi, dừng ở đôi môi, như thứ gì đó đóng đinh .

"Mạn Mạn."

Tôi thích cách gọi như .

"Những lời sân khấu lúc nãy, em đều thấy cả chứ?"

"Ừ."

"Vậy em lúc tên bản thiết kế nên là Vệ Mạn, đang nghĩ gì ?"

Tôi lắc đầu.

Bàn tay ấm áp của vuốt ve gương mặt .

"Anh đang nghĩ, nếu như thể..."

Anh hết câu.

đôi mắt , sáng đến lạ thường trong khoang xe mờ tối.

Anh nghiêng gần.

Đôi môi mềm mại một cách khó tin.

Không kiểu nụ hôn mãnh liệt, bất chấp tất cả.

Mà là chậm rãi, dường như đầy kiên nhẫn.

Chóp mũi chạm mũi , mát lạnh.

Rồi đến môi , nhẹ nhàng đặt lên khóe miệng , tựa như một chiếc lông vũ.

Anh dừng một chút, như đang xác nhận cuối.

Loading...