Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 250: Đụng mặt nhau

Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:42:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Giảo Giảo nôn nóng chạy cổng.

Dọc đường cô nghĩ nát óc cũng trong nhà thể xảy chuyện gì.

Chẳng lẽ là vụ trộm giày da manh mối? thế cũng đúng, về nhà cho cô , trai cô cần gấp gáp chạy đến tận đơn vị tìm cô như chứ?

Ở cổng Tổng công ty thành phố, Hứa An Xuân hai tay nắm chặt, nôn nóng , thấy Hứa Giảo Giảo , mắt sáng lên, lao tới như khỉ, nắm lấy vai Hứa Giảo Giảo: “Em út, cuối cùng em cũng !”

Hứa Giảo Giảo trai lắc cho từng mảnh, thấy Hứa An Xuân mồ hôi đầy đầu, trong lòng cô thót một cái: “Chẳng lẽ trong nhà xảy chuyện thật ạ? Vậy mau lên, chúng về nhanh !”

Hất hai bàn tay to vai , Hứa Giảo Giảo vẻ mặt ngưng trọng định lấy xe đạp.

Vừa lúc , cô dặn dò Phó chủ nhiệm Lưu, nhờ ông để ý điện thoại văn phòng Chủ nhiệm Tạ giúp, cho nên hiện tại rời khỏi đơn vị cũng thành vấn đề.

Hứa An Xuân thấy em gái đột nhiên mặt trắng bệch, lập tức phản ứng : “Không đúng đúng, trong nhà xảy chuyện gì cả, là chuyện !”

Nói đến đây, khóe miệng kìm cứ nhếch lên.

Hứa Giảo Giảo cạn lời dừng bước, cô mặt gỗ hỏi: “... Anh tìm đối tượng ?”

Nếu thì cô nghĩ trai vui sướng như kẻ ngốc thế .

chuyện đó cũng đến mức chạy đặc biệt đến đơn vị báo tin vui cho cô chứ?

Bị em gái thình lình đ.â.m trúng tim đen, Hứa An Xuân đỏ mặt.

Hắn thẹn quá hóa giận kêu lên: “Không chuyện hỷ sự đó! Là lãnh đạo Nhà máy Hóa chất Thủ đô dẫn tìm tới tận nhà , còn dẫn theo cả biên tập viên của Nhật báo Toàn quốc nữa, là cảm ơn em cống hiến công thức bột bồ kết, phỏng vấn em đấy!”

Hứa Giảo Giảo: Khiếp sợ! Bài bặt vô âm tín bao lâu nay của cô rốt cuộc cũng hồi âm?

Người còn tìm đến tận nhà?

Hứa An Xuân thấy em gái ngây , hưng phấn giục: “Đi mau lên, đang ở nhà chờ đấy, ngây đó làm gì?”

Lãnh đạo nhà máy lớn ở thủ đô, biên tập viên Nhật báo Toàn quốc đấy, hì hì, em gái đúng là tiền đồ.

Hứa Giảo Giảo suýt chút nữa giữ nụ mặt.

Cô dứt khoát: “Đi!”

Ôi ơi, cuối cùng cũng chờ tới, mong mong trăng, cô sắp quên béng chuyện .

Vào nhà xe dắt xe, đạp xe như bay, hai em cùng dùng sức đạp về hướng nhà.

Bên , Chủ nhiệm Tạ dẫn theo Phó chủ nhiệm Chu và Trưởng khoa Trang đuổi theo một đường, đến tận xưởng giày da thành phố.

Dừng xe đạp, Chủ nhiệm Tạ và Phó chủ nhiệm Chu ăn ý mở bình nước trong túi , hai ngửa đầu uống một ngụm chè đậu xanh, cổ họng sắp bốc khói cuối cùng cũng giải tỏa.

Trưởng khoa Trang thở hồng hộc nuốt nước miếng: “...”

Khuôn mặt ôn nhuận chút vặn vẹo, hai lương tâm thế, uống chè đậu xanh ngay mặt ông !

Uống thì uống , ít cũng cho ông một ngụm chứ!

Thỏa mãn thở hắt một , Chủ nhiệm Tạ đậy nắp bình cất túi.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ông chuyện chính: “Lát nữa hai các ông mở to mắt một chút, chúng đến để bàn chuyện hợp tác, tới tận cửa chặn là hạ sách , thái độ nhất định ! Đặc biệt là Tiểu Trang, cho kỹ đây, hiện tại là chúng cầu cạnh của Nhà máy Hóa chất Thủ đô, đừng giở cái thói hách dịch với các xưởng quốc doanh cấp đây.”

Chủ nhiệm Tạ điểm đến là dừng.

Ông thừa đám nhân viên thu mua ngày thường đối xử với các đơn vị quốc doanh cấp thế nào, ai nấy đều vẻ đây lắm, ăn chặn đòi hỏi thì đến mức, nhưng cũng chẳng sạch sẽ gì, ông chướng mắt cái thói , họp đại hội điểm danh phê bình mấy nhưng chứng nào tật nấy, tức đến nỗi ông hạ quyết tâm chỉnh đốn phòng thu mua một trận trò.

Đương nhiên, hiện tại lúc chuyện .

Trưởng khoa Trang vẻ mặt mờ mịt: “Thói nào cơ ạ?” Ông căn bản hiểu Chủ nhiệm Tạ đang gì.

Chủ nhiệm Tạ: “...”

Phó chủ nhiệm Chu vội vàng ghé tai Chủ nhiệm Tạ: “Tiểu Trang mấy cái tâm tư lươn lẹo đó , xưa nay thành thật lắm.”

Chủ nhiệm Tạ cũng vị chính là cái gối thêu hoa hơn bao cỏ một chút, tính tình thành thật, tâm tư cũng đơn giản, lúc sắp xếp ông phòng thu mua cũng là nghĩ cái đầu óc của ông ở phòng thu mua sẽ gây sóng gió gì, làm mấy chuyện ô uế.

Ai ngờ , quá thành thật cũng , căn bản quản nổi cấp .

“Hừ! Cậu thì thành thật, nhưng cấp của thành thật! Cũng làm cái trưởng khoa phòng thu mua kiểu gì, để cái phòng thu mua chướng khí mù mịt! Cấp suýt thì cưỡi lên đầu lên cổ mà ị, còn đó ngây ngô!”

“...” Lần Trưởng khoa Trang cuối cùng cũng Chủ nhiệm Tạ đang ghét bỏ .

Quá vũ nhục !

Ông bĩu môi, bản ông còn thấy tủi đây : “Cũng làm cái trưởng khoa .”

Vừa mệt việc nhiều, mấy phòng thu mua ông cũng quản nổi, nếu Chủ nhiệm Tạ tức giận thêm chút nữa thì , cách chức ông .

Chủ nhiệm Tạ ông chọc tức đến đau ngực: “Cậu —— một chút chí tiến thủ nào!”

Trưởng khoa Trang đầu .

Phó chủ nhiệm Chu thấy khí , trực tiếp ngậm miệng.

Hai một là lãnh đạo trực tiếp của ông, một bối cảnh cứng ngắc, hai ông đắc tội nổi ai, dứt khoát xen .

Hứa Giảo Giảo và Hứa An Xuân hai cao hứng phấn chấn trở xưởng giày da, định đạp thẳng trong, thì thấy ba ngốc nghếch phơi nắng ở cổng, Hứa Giảo Giảo đột ngột phanh .

“Chủ nhiệm Tạ, Phó chủ nhiệm Chu, Trưởng khoa Trang?”

Hứa Giảo Giảo tròn mắt.

Sẽ trùng hợp thế chứ ——

Chủ nhiệm Tạ cũng thấy hai em nhà họ Hứa, sửng sốt ba giây, ông nhớ , ôi chao, nhà Hứa Giảo Giảo chẳng ở xưởng giày da .

Ông hỏi: “Làm thế , vội vàng hấp tấp ?”

Đột nhiên trốn việc còn lãnh đạo bắt gặp tại trận, cái vận khí cũng ai bằng, tuy rằng Hứa Giảo Giảo tự nhận là xin phép Phó chủ nhiệm Lưu, nhưng Chủ nhiệm Tạ tình hình, cái , sẽ ý kiến với cô chứ?

Cô vội vàng giải thích: “Chủ nhiệm Tạ, nhà cháu đột nhiên việc, cháu xin nghỉ hai tiếng, điện thoại văn phòng của ngài cháu nhờ Phó chủ nhiệm Lưu trông giúp ạ.”

Lãnh đạo a, ngài cho rõ, là xin nghỉ, cháu cố ý trốn việc .

“Không .”

Chủ nhiệm Tạ vốn dĩ cũng định trách cứ Hứa Giảo Giảo, Tiểu Hứa - nữ đồng chí tuy mới đến trướng ông, nhưng vẫn luôn cẩn trọng, ông đoán chừng nhà cô xảy chuyện gì, bởi chẳng những trách cứ, còn quan tâm : “Chúng làm công tác, luôn lúc lo việc nhà, cháu mau về , công việc quan trọng, lúc nào làm cũng , thật sự thì cho cháu nghỉ nửa ngày hôm nay.”

Không ngờ còn chuyện , Hứa Giảo Giảo suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt.

Tuy nhiên, cô ướm hỏi: “Cái đó, ba vị nhà cháu một lát ạ, trời nắng to thế , ở ngoài phơi nắng khổ lắm.”

Cô hình như đại khái thể đoán mà ba vị tìm sợ là đang ở nhà cô, nhưng Hứa Giảo Giảo vẫn xác thực một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-250-dung-mat-nhau.html.]

Hôm nay nóng thật, Chủ nhiệm Tạ phơi đến hoa mắt chóng mặt, ông cũng nhận lời mời của Tiểu Hứa lắm, nhưng a.

Ông xua tay: “Không , cháu về nhà , chúng ở đây còn công việc.”

Phó chủ nhiệm Chu trong lòng khổ sở, ông là một trí thức văn nhược, chân sắp đến run lên .

Ông thở dài: “Tiểu Hứa, cháu đừng lo cho chúng , mau về thôi.”

Hai vị lãnh đạo đều nhiều, chỉ Trưởng khoa Trang, ông mong chờ Hứa Giảo Giảo: “Tiểu Hứa, là cháu trong giúp chúng hỏi thăm một chút xem Xưởng trưởng Lý của Nhà máy Hóa chất Thủ đô khi nào thì ?”

Nghe Xưởng trưởng Lý đến từ sớm, cũng đang lề mề cái gì, mãi vẫn ?

“Chỉ nhiều.”

Chủ nhiệm Tạ lườm một cái sắc lẹm.

Trưởng khoa Trang rụt cổ .

“Xưởng trưởng Lý của Nhà máy Hóa chất Thủ đô?”

Không đợi Chủ nhiệm Tạ nổi giận dạy dỗ Trưởng khoa Trang chút kiên nhẫn nào, Hứa An Xuân thấy cái tên quen thuộc, há to miệng, buột miệng thốt : “Xưởng trưởng Lý đang ở nhà cháu mà!”

Mọi ngẩn .

“Ông ở nhà cháu làm gì?”

Trưởng khoa Trang theo bản năng hỏi.

Hứa An Xuân gãi đầu, hì hì ưỡn ngực: “Lãnh đạo, cái các ngài , nhà họ Hứa chúng cháu đem công thức bột bồ kết gia truyền hiến cho quốc gia, Xưởng trưởng Lý của Nhà máy Hóa chất Thủ đô chuyên môn đến cảm ơn chúng cháu đấy!”

Chuyện cũng là hôm nay Xưởng trưởng Lý mới , Hứa An Xuân tuy rằng tiếc cái công thức bột bồ kết , nhưng nếu phương t.h.u.ố.c quyên , cần bày tỏ thái độ ủng hộ em gái!

Chủ nhiệm Tạ, Phó chủ nhiệm Chu, Trưởng khoa Trang... ba đồng loạt về phía Hứa Giảo Giảo.

Miệng Trưởng khoa Trang há to thể nhét một quả trứng vịt, trông ngốc nghếch vô cùng.

Uổng phí khuôn mặt tuấn nho nhã ôn nhuận của ông .

Được , cô chạy thoát .

Hứa Giảo Giảo đưa lời mời: “Khụ khụ, là cùng ạ?”

Đi?

Sự việc phát triển đến nước , chỉ định cùng chứ !

Hứa Giảo Giảo dẫn đường, Hứa An Xuân tung tăng theo m.ô.n.g em gái, ba Chủ nhiệm Tạ lặng lẽ phía , vẫn đang tiêu hóa tin tức , tâm trạng bọn họ phức tạp, nhưng cũng vui mừng.

Cái gì gọi là liễu ám hoa minh, chính là đây.

Người trong triều dễ làm quan, đổi sang chuyện nhân tình qua , cũng là đạo lý giống . Tiểu Hứa là Cung Tiêu Xã bọn họ, Tiểu Hứa dâng hiến công thức giúp Nhà máy Hóa chất Thủ đô nghiên cứu bột giặt, Nhà máy Hóa chất Thủ đô đặc biệt đến cảm ơn Tiểu Hứa. Lùi một bước mà , Nhà máy Hóa chất Thủ đô nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, cũng đồng ý thỉnh cầu của Cung Tiêu Xã chứ?

Tuy nhiên, trong lòng ba vị lãnh đạo xoay chuyển trăm vòng, nhưng vẫn bỏ cái sĩ diện xuống, ba dọc đường thôi, chằm chằm Hứa Giảo Giảo hết đến khác.

Chủ nhiệm Tạ cau mày.

Phó chủ nhiệm Chu ngừng thở dài.

Trưởng khoa Trang... Trưởng khoa Trang đang ngây ngô.

Hứa Giảo Giảo: “... Các ngài yên tâm, là một thành viên của Cung Tiêu Xã thành phố Diêm, thể góp một phần sức lực cho đơn vị, cháu tuyệt đối chối từ. Lát nữa cháu sẽ giúp chuyện với Xưởng trưởng Lý, xem ông thể cho chúng thêm chút hạn ngạch đơn đặt hàng , nếu , cháu sẽ cầu xin ông !”

Lời thật chân tình tha thiết.

Làm Phó chủ nhiệm Chu cảm động, ông vỗ vỗ vai Hứa Giảo Giảo: “Tiểu Hứa a, đồng chí nhỏ từ cái đầu tiên cháu là ! Cầu xin thì cần, cháu thể giúp Cung Tiêu Xã đỡ với Xưởng trưởng Lý một tiếng, đơn vị vô cùng cảm kích !”

Sao thể thật sự để đồng chí trẻ tuổi mất mặt cầu xin chứ, nếu như , mặt mũi của mấy vị lãnh đạo bọn họ để !

Chủ nhiệm Tạ cũng ý .

Ông giãn mày , vui mừng : “Có thể cháu làm cầu nối chúng may mắn lắm , nếu Nhà máy Hóa chất Thủ đô vẫn còn băn khoăn, chắc chắn là do Cung Tiêu Xã chúng đạt yêu cầu của họ, chúng nên làm là tìm vấn đề từ bản , chứ dồn hết áp lực lên đầu một cháu.”

Nói tranh thủ hạn ngạch bột giặt là công việc của phòng thu mua, liên quan đến một thư ký như Tiểu Hứa.

Không thể , Hứa Giảo Giảo còn khá ngạc nhiên.

Chuyện mà đặt ở kiếp , lãnh đạo của cô nếu giao tình với bên hợp tác, thì cơ bản là còn nữa, nhất định vắt kiệt tình cảm của cô với đối tác để đạt mục đích công ty, mới mặc kệ cô kẹp ở giữa khó xử .

Lại nữa cảm thán một câu, thời đại thật là, thuần phác a!

“Vâng! Cháu sẽ cố gắng hết sức!”

Mấy rốt cuộc cũng đến cửa nhà họ Hứa, bởi vì khách, trong nhà chỉ một phụ nữ là Vạn Hồng Hà tiếp đãi, để tránh khác nên cửa mở rộng.

Hứa Giảo Giảo bước cửa nhà, liền thấy tiếng sảng khoái của đồng chí Vạn Hồng Hà.

“Ha ha ha con Tư nhà từ nhỏ là đứa con gái giác ngộ, nếu tuyển lính nữ, chắc chắn là đưa nó bộ đội bảo vệ tổ quốc! Nó đầu óc , lanh lợi, còn học vượt lấy bằng nghiệp cấp ba, con gái bộ đội thật, nhà họ Hứa chúng chừng còn thể một nữ tướng quân đấy!”

Hứa Giảo Giảo vặn thấy câu : “...”

Mẹ ruột ơi, lãnh đạo của con đang ở ngay phía đấy, ngày thường chẳng thấy khen như , hôm nay khen liền khen lớn thế, mặt con sắp đỏ bừng vì hổ đây !

gượng phòng: “Ha ha, cháu chỉ thích giáo d.ụ.c kiểu khích lệ thôi, chút quá, các lãnh đạo đừng để ý ạ.”

Phó xưởng trưởng Lý và Chủ biên Phan của Nhà máy Hóa chất Thủ đô thấy cô gái nhỏ xinh bước , bọn họ đều ngẩn , thế cũng quá trẻ .

Hai , Phó xưởng trưởng Lý hỏi: “Chị Vạn, đây là con gái chị, đồng chí Hứa Giảo Giảo ?”

Vạn Hồng Hà kéo tay con gái, kiêu ngạo : “ , bằng còn thể là ai, con gái lớn lên giống như đúc đấy!”

Những khác: ...

Nói đến thì Vạn Hồng Hà cũng là dung mạo , nhưng thực trừ mái tóc xoăn tự nhiên, hai con thật đúng là giống lắm. Hứa Giảo Giảo giống bà ngoại Văn Phương Phương nhiều hơn, vị đó thời trẻ đến mức ch.ó trong thôn thấy cũng thẹn thùng.

Chủ biên Phan lệ nóng doanh tròng bắt tay Hứa Giảo Giảo.

“Đồng chí Hứa chào cô! Cuối cùng cũng gặp mặt! Vô cùng xin lâu như mới đến tìm cô, cảm ơn cô tặng cho Nhật báo Toàn quốc một món quà quý giá như . Công thức bột giặt quý báu mà cô cung cấp, hiện tại Nhà máy Hóa chất Thủ đô nghiên cứu thành công, bày bán thí điểm ở Cung Tiêu Xã thủ đô phản hồi đặc biệt , dân ai dùng cũng khen, đồng chí Hứa Giảo Giảo, cô làm một cống hiến lớn cho dân sinh a!”

Giọng ông mang theo sự run rẩy.

Hứa Giảo Giảo thể cảm nhận nội tâm kích động của ông, cô cũng vui vẻ, : “Tốt quá , cảm ơn ngài đặc biệt tới đây báo cho cháu tin . Ngài cần cảm ơn cháu, thể nghiên cứu bột giặt, chính là giá trị lớn nhất của công thức , cống hiến lớn gì ạ, thể góp một phần sức lực cho quốc gia, cháu vui còn hết chứ!”

Lúc ý định làm cho Nhà máy Hóa chất 1 thành phố Diêm dã tràng xe cát, đối phương dùng đại nghĩa ép , thì cô lật bàn, trực tiếp đưa đến mặt quốc gia.

Quả nhiên, sách lược của cô là đúng.

Công thức cho ai mà chẳng là cho, cho quốc gia, quốc gia tổng sẽ bạc đãi nhà bọn họ.

Chủ biên Phan trong lòng vui mừng, đây mới là đồng chí vì nước vì dân a, đồng chí như , mới xứng đáng phỏng vấn, ghi chép, nhân dân cả nước ghi nhớ!

Loading...