Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 307: Hoàng hôn cánh đồng
Chẳng mấy khi con gái với con rể ở nhà, Kim Chi con làm gì, nên đẩy 2 đứa chơi, tạo điều kiện cho 2 đứa thời gian riêng tư bên . Còn ở nhà chuẩn cơm tối.
Buổi chiều, khi nắng sắp tắt. Kiều Ly rủ Toàn Phương cánh đồng ngắm hoàng hôn. Thời buổi đô thị hóa, quê hương cô còn nhiều ruộng. Hồi bé đường cô học đều là cánh đồng. Cánh đồng giống như là 1 phần tuổi thơ đẽ của cô . Bây giờ, nhà cửa mọc lên san sát . Những cánh đồng xa xa thì bán cho khu công nghiệp. Những cánh đồng ở gần thì mọc lên khu đô thị. Cô thật sự cảm thấy luyến nhớ những cánh đồng ngày bé.
Chỉ còn vài cánh đồng hiếm hoi xa xa là đất bán .
Chiều tháng 8, mặt trời đỏ rực lặng lẽ buông xuống đường chân trời xa thẳm.
Kiều Ly cùng Toàn Phương nắm tay con đê trải dài đến tận hoàng hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-307-hoang-hon-tren-canh-dong.html.]
Mọi người theo dõi mình nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Con đê đất uốn cong như dải lụa, gió nhẹ thổi lùa qua hàng cỏ dại, mơn man chơi đùa cùng mái tóc, vuốt ve tà áo . Trên gấu váy Kiều Ly bám đầy hoa cỏ may.
Dưới chân đê là cả một cánh đồng lúa đang thì chín rộ, vàng óng ả như tấm t.h.ả.m gấm khổng lồ trải dài bất tận. Mỗi làn gió thổi qua, từng đợt sóng lúa lăn tăn dập dềnh như biển, tỏa hương thơm thoang thoảng của lúa mới, ngai ngái mùi đất và nắng. Những bông lúa trĩu hạt, cong như cúi đầu chào mùa thu đang tới.
Trên nền trời cam nhạt pha chút tím thẫm, vài cánh cò trắng bay chầm chậm trở về tổ, in bóng xuống mặt ao loang loáng nước, phản chiếu vầng mặt trời đang lặn. Không gian như lắng đọng , chỉ còn tiếng xào xạc của lúa va như lời thì thầm của đất trời.
Nắng sắp tắt, cơn gió mùa hè lồng lộng thổi đến, khiến cho lòng cũng trở nên nhẹ nhõm, bình yên đến lạ kỳ. Đó là khoảnh khắc giao mùa, khi thiên nhiên và con như hòa làm một, dịu dàng và sâu lắng.
Kiều Ly cạnh Toàn Phương con đê dài. Cô hoài niệm về những ngày còn thơ bé:
- Hồi bé, bố em dọa chịu học là lớn lên cày cấy kiếm ăn. Có hôm điểm kém, em buồn quá, lên đê làng cày cấy. Để tự nhủ bản cố gắng nhiều hơn, mới thể thoát khỏi cuộc sống lam lũ. Bố thấy em về, tưởng em bắt cóc. Tìm loạn cả lên. Đến lúc em tự mò về thì bố ôm em . Sau đó, em ăn đòn, bảo .
Qua lời kể của Kiều Ly, Toàn Phương cũng mường tượng cô bé tội nghiệp 1 lặng lẽ đê. Cậu ước gì thể quen cô sớm hơn.