Ngày hôm .
Ôn Dự đến Văn phòng Tổng thống làm bằng xe của tài xế đưa đón. Khi ngang qua văn phòng của Trì Mộ Diên, cô thấy tiếng đồ đạc đập vỡ bên trong.
Sáng sớm ai chọc giận ?
Cô mang đầy nghi hoặc định bước khu vực làm việc, thì cánh cửa phía kéo mở. Đôi mắt đen tối tăm, giận dữ của Trì Mộ Diên trừng mắt Ôn Dự.
"Chắc cô đắc ý lắm nhỉ!" Anh lạnh lùng chất vấn.
Ôn Dự , đôi mắt trong veo lạnh lùng thẳng phía , khó chịu nhíu mày, "Bộ trưởng Trì, gì mà vô cớ ?"
Ăn t.h.u.ố.c nổ , sáng sớm gây sự với khác?
"Những đòn giáng liên tiếp mà nhà họ Trì chịu trong hai ngày qua, chẳng là điều cô mong cầu trong lòng ?" Trì Mộ Diên vô cớ tấn công Ôn Dự, cho rằng tất cả là do ý của cô.
Ôn Dự hiểu , là việc kinh doanh và các dự án của nhà họ Trì gặp vấn đề.
Cô nghiêm mặt, giọng điệu cực kỳ gay gắt, "Bộ trưởng Trì, đừng dùng sự hiểu hạn hẹp, tầm nhỏ nhen của để phán xét . Hạ trùng bất khả ngữ băng ( thể chuyện băng với côn trùng mùa hè)."
Ôn Dự lười thêm lời vô ích với Trì Mộ Diên, bước khu vực làm việc.
Việc kinh doanh của nhà họ Trì biến cố thì liên quan gì đến cô? Anh thể trút giận lên đầu cô, thật sự là quá đáng hết sức.
Trì Mộ Diên nghĩ gần đây ngoài Ôn Dự , đắc tội với bất kỳ ai khác. Hơn nữa, lúc đó Ôn Dự Lạc Kỳ che chở. Anh chắc chắn 100% rằng việc kinh doanh của nhà họ Trì thất bại liên tục chắc chắn liên quan đến cô.
Nếu , trùng hợp đến thế?
Ôn Dự mở máy tính, tập trung công việc cả ngày. Giờ đây, cô thể xử lý thành thạo những công việc mà Trì Mộ Diên giao, dù đó là công việc liên quan đến phiên dịch, cô vẫn làm nghiêm túc.
Bên khu phố cổ đang rầm rộ tiến hành chuyển nhà. Ông nội Ôn và Lục Tinh Hà đang giám sát công nhân. Chưa đến nửa ngày, căn nhà ở khu phố cổ trống .
Bệnh viện, phòng bệnh của Hạ Lạc Đồng.
Hạ Tư Diễn bế cô đặt lên xe lăn, tay Lăng Thụy đẩy vali hành lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nguoi-vo-tong-thong-bo-chay-cung-con-on-du-ha-tu-dien/chuong-594-suc-hut-cua-on-du.html.]
"Anh cả, đưa em đến Văn phòng Tổng thống !" Cô tiếp tục làm, ở nhà dễ suy nghĩ lung tung.
Anh cúi xuống Hạ Lạc Đồng đang xe lăn, giọng trầm thấp, "Hôm nay về nhà nghỉ ngơi . Nếu em làm, vài ngày nữa cũng muộn."
Hạ Lạc Đồng thuyết phục, lập tức xìu xuống, tinh thần buồn bã xe lăn một lời, đẩy khỏi phòng bệnh.
"Thưa Ngài, công việc hiện tại của cô Ôn vẫn trở đúng quỹ đạo. Nếu đợi cô chủ làm việc, thì cũng gần kết thúc thời gian thực tập của cô ." Lăng Thụy đúng lúc lên tiếng bênh vực Ôn Dự.
Hạ Tư Diễn liếc Lăng Thụy bằng ánh mắt lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch, "Phần đ.á.n.h giá thực tập cũng một phần của Trì Mộ Diên, e rằng cửa ải cô dễ vượt qua."
"Cô Ôn phiên dịch nhiều dự án lớn nhỏ. Nếu cô nhận thư giới thiệu từ phụ trách dự án, thì thiếu điểm đ.á.n.h giá của Trì Mộ Diên thì ?"
Lăng Thụy bất cần đưa luận điểm về quyền thế.
Hạ Lạc Đồng đang xe lăn thấy họ đang bàn luận về Ôn Dự, cô lập tức còn buồn ngủ nữa.
"Cái tên họ Trì đó chẳng qua là ỷ việc chị Ôn Dự ai chống lưng thôi mà! Vậy thì chúng chống lưng cho chị một phen để xem. Hơn nữa, chị Ôn Dự là chuyện bằng thành tích, thư giới thiệu chỉ là thêm hoa gấm mà thôi."
"Hai thể trở thành cấp và cấp , về bản chất là cùng một thuộc tính." Hạ Tư Diễn lạnh lùng .
Lăng Thụy và Hạ Lạc Đồng đều gãi đầu, nhất thời hiểu Hạ Tư Diễn đang gì.
Mãi một lúc Hạ Lạc Đồng mới phản ứng , tức giận vỗ mạnh tay vịn xe lăn, "Thư ký Lăng, cả chúng lo chuyện bao đồng."
Nghe , Lăng Thụy khổ một tiếng, "Cô chủ, thể làm việc cho cô Ôn là vinh hạnh của !"
" , thể dốc hết sức vì chị Ôn Dự cũng là vinh hạnh của !" Hạ Lạc Đồng giơ tay về phía Lăng Thụy, chờ đập tay khích lệ với cô.
Lăng Thụy chút do dự đập tay với cô, cả hai đồng lòng về phía Ôn Dự, điều khiến Hạ Tư Diễn giận quá hóa .
Thư ký trưởng của , em gái của , đều Ôn Dự "thu phục" hết .
Khi họ đang bước , điện thoại của Lăng Thụy reo lên. Anh lấy điện thoại , "Điều tra gì ?"
Anh xong, ánh mắt sắc bén của Hạ Tư Diễn quét qua.
Lăng Thụy quên mất còn Hạ Lạc Đồng ở đó.