Người Vợ Tổng Thống Bỏ Chạy Cùng Con - Ôn Dự, Hạ Tư Diễn - Chương 187: Ôn Dự, em đang làm mình làm mẩy chuyện gì

Cập nhật lúc: 2026-01-23 06:16:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thiệu Vũ bận rộn từ trưa đến tối, ngay cả một hacker như cũng thể khôi phục camera giám sát xóa, chắc chắn trong chuyện còn liên quan đến những nhân vật quan trọng khác.

Tâm trạng của Ôn Dự từ lo lắng ban đầu đến tuyệt vọng cuối cùng.

Lần , e rằng cô duyên thực tập tại Bộ Ngoại giao nữa, chừng còn nhà trường kỷ luật.

“Thầy Bạch, hôm nay vất vả cho thầy , gì báo đáp, đợi điều chỉnh tâm trạng sẽ mời thầy đến nhà làm khách, tự tay xuống bếp.”

Ôn Dự mệt mỏi vô lực, năng cũng lộn xộn.

Bạch Thiệu Vũ đau lòng đưa cốc nước cho cô: “Đừng lời chán nản. Ngay cả khi camera giám sát, chúng cũng thể bắt đầu từ những khía cạnh khác. Em từng câu ?”

“Hả? Câu gì?”

Ôn Dự vẻ mặt vô hồn , ôm cốc nước như thể rút hết linh hồn.

“Phàm là việc làm, ắt sẽ để dấu vết.” Bạch Thiệu Vũ chỉ màn hình máy tính: “Em thi trong lớp học, họ xóa hình ảnh bên trong lớp, nhưng bên ngoài còn nhiều nơi thể bắt đầu, chỉ là chúng tạm thời tìm chi tiết chính xác thôi.”

Cô ôm cốc nước gật đầu, đôi mắt trống rỗng. Bạch Thiệu Vũ lo lắng cho trạng thái của cô, đề nghị lái xe đưa cô về.

“Ôn Dự, hôm nay con đăng ký thuận lợi ? Ông nội mua món ngỗng con thích ăn nhất , tối nay con lộc .” Ông nội Ôn thấy Ôn Dự về nhà, mừng rỡ chạy đến đón.

Ôn Dự sợ ông nội Ôn lo lắng, cô cố gắng nặn nụ : “Cảm ơn ông nội, ông thật .”

Ông nội Ôn thấy nụ gượng gạo của Ôn Dự, Bạch Thiệu Vũ.

“Con rửa tay , là ăn cơm .”

Ông nhân cơ hội tách Ôn Dự , hỏi Bạch Thiệu Vũ xem cháu gái vui vì chuyện gì.

Đợi Ôn Dự , Bạch Thiệu Vũ kể đơn giản cho ông nội Ôn những chuyện xảy ở học viện ban ngày.

Ông nội Ôn giữ Bạch Thiệu Vũ ở ăn cơm, nhưng tìm cớ rời .

Ăn tối xong, Ôn Dự xuống lầu dạo, con đường nhỏ râm mát hàng cây, cô nhớ những ngày sống trong Dinh Tổng thống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nguoi-vo-tong-thong-bo-chay-cung-con-on-du-ha-tu-dien/chuong-187-on-du-em-dang-lam-minh-lam-may-chuyen-gi.html.]

Không hiểu , càng nghĩ tâm trạng càng tệ.

“Trễ thế về nhà, em là con gái ở ngoài gặp nguy hiểm thì ?” Một giọng trầm thấp và từ tính vang lên từ phía Ôn Dự.

thấy giọng quen thuộc, trái tim thể kìm nén sự rung động mãnh liệt, từ từ . Dưới ánh trăng, bóng cây lốm đốm, kéo dài hình cao ráo của đàn ông. Anh mặc vest sẫm màu, tay còn xách theo túi đựng mèo.

Tiếng mèo “meo meo” vang lên rõ ràng trong đêm tĩnh lặng.

“Ngài Tổng thống.”

Ôn Dự đàn ông cao lớn trai đối diện , biển nhớ nhung trong lòng cô sắp nhấn chìm cô .

Hóa , cô thiện cảm với Ngài Tổng thống, hơn nữa mức độ thiện cảm hề thấp.

Anh đưa túi đựng mèo trong tay cho Ôn Dự. Khi đầu ngón tay mềm mại của cô chạm mu bàn tay , nhíu mày.

Hạ Tư Diễn một tay cởi cúc áo vest, cởi áo khoác vest khoác lên cô: “Ban đêm trời lạnh, ngoài mặc thêm áo ?”

Ôn Dự ngẩng đầu, đôi mắt trong veo thẳng đàn ông lạnh lùng mặt. Cô khoác áo vest của . Cơ thể vốn lạnh do gió đêm thổi qua, giờ chút ấm áp. Khi cô cúi đầu, chóp mũi thể ngửi thấy mùi hương lạnh lùng .

“Ngài Tổng thống, tại ngài quan tâm như ? Rõ ràng chỉ là một phụ nữ bình thường nhất?” Giọng cô khẽ.

Hạ Tư Diễn kéo cổ tay Ôn Dự, ôm cô lòng. Cô bất ngờ đ.â.m n.g.ự.c , vòng tay săn chắc của ôm chặt.

Giọng trầm thấp khàn khàn của vang lên đỉnh đầu cô: “Đã với em, em bớt làm giận một chút.”

Ôn Dự Hạ Tư Diễn ôm chút khó thở. Cô nghĩ đến phụ nữ bắt máy điện thoại của ban ngày, trong lòng khỏi dâng lên chút cay đắng, cô dùng sức giãy giụa trong vòng tay .

“Nơi công cộng, mong Ngài Tổng thống giữ tự trọng.”

Rõ ràng cô đang giận dỗi.

“Nếu buông thì ?” Hạ Tư Diễn cúi xuống yên phận trong lòng, hai tay khóa chặt cô trong vòng tay : “Ôn Dự, rốt cuộc em đang làm làm mẩy chuyện gì?”

tư cách gì để giận dỗi với vị Tổng thống cao cao tại thượng, kiêu ngạo chứ?

Loading...