Tống Tinh Nhiễm liếc mắt một cái nhận đôi nam nữ ngứa mắt , cô khách khí trợn tròn mắt, cố ý nâng cao giọng: "Ây dô, Thẩm tổng đây là đem cuộc họp tận trường b.ắ.n cơ ? là trăm công nghìn việc nhỉ."
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của đều đổ dồn qua giữa Thẩm Hồng Nghiệp và Hứa Tri Du, biểu cảm trở nên đầy suy ngẫm. Không Thẩm Hồng Nghiệp nhắn tin đang họp ?
Hứa Tri Du cảm thấy chút buồn nôn. Cô thẳng đến bức tường trưng bày vũ khí, ánh mắt lướt qua những khẩu s.ú.n.g đen ngòm xếp thành hàng, cuối cùng dừng ở một khẩu s.ú.n.g trong góc. Đó là một khẩu s.ú.n.g ngắn phiên bản giới hạn màu bạc, đường nét trơn tru, ánh lên ánh kim loại lạnh lẽo, qua là loại tầm thường.
Lâm Vãn Thư theo ánh mắt của cô. Cô lập tức lắc tay Thẩm Hồng Nghiệp, dùng giọng điệu ngọt xớt như vắt nước làm nũng: "Anh Hồng Nghiệp, khẩu s.ú.n.g đó quá, em lấy nó."
Cô chính là giành. Giành bất cứ thứ gì mà Hứa Tri Du để mắt tới.
Hứa Tri Du vẫn để ý đến động tĩnh bên , trực tiếp lên tiếng với nhân viên: "Khẩu , lấy."
Nhân viên định lên tiếng, thể diện của Thẩm Hồng Nghiệp treo nổi nữa. Hắn sải bước tới, nhíu mày chắn mặt Hứa Tri Du.
"Tri Du, em chơi súng, đừng đến đây góp vui nữa. Vãn Thư là nhà vô địch b.ắ.n súng, khẩu s.ú.n.g vặn hợp với cô . Em cái gì, mua cho em cái khác."
Hắn tưởng những lời của bênh vực Lâm Vãn Thư, cho Hứa Tri Du một lối thoát, tỏ bản độ lượng.
"Quán quân b.ắ.n súng?" Tống Tinh Nhiễm ở bên cạnh bật thành tiếng. "Chỉ dựa cô ? Khi Tri Du nhà chúng cầm s.ú.n.g cứu , cô còn đang nghịch bùn ở cái xó nào !"
Mặt Lâm Vãn Thư "soạt" một cái trắng bệch, nắm chặt lấy tay áo Thẩm Hồng Nghiệp, uất ức thanh minh: "Tống tiểu thư, đắc tội cô ở , chỉ đơn thuần là thích khẩu s.ú.n.g đó thôi..."
"Cô đắc tội , cô làm ô nhiễm khí ." Tống Tinh Nhiễm khách khí đáp trả.
Mắt thấy bầu khí càng lúc càng căng thẳng, một giọng trầm bỗng vang lên.
"Nếu hai vị tiểu thư đều trúng khẩu s.ú.n.g , bằng làm theo quy củ của trường b.ắ.n chúng ."
Thẩm Hồng Nghiệp nhận ông là quản gia của nhà họ Lệ, nên dám gì thêm. Hứa Tri Du ngạc nhiên, cô trường b.ắ.n là do nhà họ Lệ mở, và Tống Tinh Nhiễm vẻ như cũng mới đầu.
Chú Phúc cúi đầu với Hứa Tri Du, lóe lên một tia cung kính khó nhận . Ông quên. Dấu hôn rướm m.á.u trong xe của , và câu thì thầm lúc xuống xe, vuốt ve đôi môi với âm lượng chỉ ông thấy: "Cô cắn, hương vị tệ."
Vị Hứa tiểu thư , đối với mà , là đặc biệt.
Chú Phúc hắng giọng.
"Khẩu s.ú.n.g 'Ngân Dực' (Đôi Cánh Bạc) là tác phẩm cuối cùng khi rửa tay gác kiếm của bậc thầy chế tạo s.ú.n.g Thụy Sĩ, cầu chỉ đúng một khẩu, quả thực là bảo vật hiếm ."
Lời của ông khiến ánh mắt Lâm Vãn Thư càng thêm nóng bỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ngay-ly-hon-co-nam-chat-dao-mo-trong-tay-va-xe-toac-tat-ca-full-hua-tri-du-le-thua-kieu/chuong-18-quan-quan-ban-sung.html.]
"Quy củ của trường b.ắ.n chúng là bảo vật sẽ thuộc về trả giá cao. hôm nay tình hình đặc biệt," Chú Phúc chuyển lời, mặt lộ một nụ hiền hậu, "Hay là thế , hai vị tiểu thư thi đấu một ván, b.ắ.n ba lượt, ai điểm cao hơn thì mang khẩu Ngân Dực ."
Lâm Vãn Thư c.ắ.n môi, liếc Hứa Tri Du đang mang vẻ mặt điềm nhiên bên cạnh. Một kẻ ngay cả s.ú.n.g còn từng cầm, thì tài cán gì chứ? Chắc chắn là Tống Tinh Nhiễm con ngốc đó đang khoác lác.
Nghĩ đến đây, cô thẳng lưng, tỏ vẻ trấn tĩnh lên tiếng: "Được thôi, vấn đề gì."
Chú Phúc hài lòng gật đầu, sang Hứa Tri Du, tư thái càng thấp hơn một chút.
"Hứa tiểu thư, ý của ngài thế nào?"
Ánh mắt Hứa Tri Du từ khẩu "Ngân Dực" thu , rơi khuôn mặt đầy vẻ chột và cố chấp của Lâm Vãn Thư. Cô chợt cảm thấy, chút thú vị.
Mặt đưa tới cửa, tát thì phí.
"Được."
Đám phú nhị đại bên cạnh Thẩm Hồng Nghiệp lập tức bùng nổ, từng đến nghiêng ngả.
"Thẩm tổng, cũng thú vị quá, cô tưởng đây là d.a.o phay chắc? Còn dám đòi thử thật cơ?"
"Hahaha, cô chốt an ở ? Kẻo lát nữa cướp cò, b.ắ.n nát chân thì xong!"
"Chơi súng? Khẩu s.ú.n.g lớn nhất cô từng chơi, e là vòi xịt nước trong bếp nhà cơ!"
Trong những tiếng nhạo chói tai, sắc mặt Hứa Tri Du vẫn đổi. Cô chán ghét sự khiêu khích vô vị , chỉ đ.á.n.h nhanh thắng nhanh. Ánh mắt cô lướt qua đám đông, rơi chú Phúc, giọng lộ cảm xúc: "Thắng, s.ú.n.g thuộc về ?"
Chú Phúc khẽ khom , khuôn mặt đầy nếp nhăn, nụ hiền từ nhưng mang đầy hàm ý sâu xa. "Đương nhiên."
Trong lòng ông tự hiểu, phía lớp kính một chiều lầu hai, nhà đang cầm một ly rượu vang, đầy hứng thú quan sát chuyện nhà. Tiên sinh đối với vị Hứa tiểu thư , là để tâm kiểu bình thường.
Lâm Tân thấy , sợ thiên hạ đủ loạn liền nhảy . Hắn chỉ Hứa Tri Du, vẻ mặt khinh miệt: "Cá cược một khẩu s.ú.n.g thì ý nghĩa gì? Có dám chơi lớn chút ? Kẻ thua cuộc quỳ đất dập đầu xin thắng, đó lập tức cút khỏi trường b.ắ.n , vĩnh viễn bước đây nữa!"
Cược , tiếng la ó xung quanh càng lớn hơn.
Sắc mặt Thẩm Hồng Nghiệp trở nên cực kỳ khó coi. Theo bản năng, cho rằng Hứa Tri Du chắc chắn sẽ thua, trong đầu hình dung cảnh cô quỳ ròng đất làm mất hết mặt mũi của .
Hắn thể để chuyện xảy . Thẩm Hồng Nghiệp bước tới một bước, hạ giọng: "Hứa Tri Du, đừng làm loạn nữa, cô căn bản chơi, hà cớ gì ở đây làm mất mặt bản ? Em xin Vãn Thư , khẩu s.ú.n.g , chúng nhường cho cô là ."
Hứa Tri Du những lời , cảm thấy nực tột đỉnh.
"Nói nhảm nhiều quá." Cô lạnh nhạt thốt bốn chữ: "Bắt đầu ."