NÀNG LÀ ÁNH SAO GIỮA NHÂN GIAN - Chương 104: Anh chờ ngày em đến tìm anh

Cập nhật lúc: 2026-05-10 13:53:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không cần lái xe cho Lương Phi Thành, Kiều Nam cả ngày rảnh rỗi.

Buổi sáng chăm sóc Lương Mộ Hành, đợi Lương Mộ Hành ngủ trưa xong, cô rời khỏi Lương công quán, bộ nửa tiếng đến trạm xe buýt, giữa đường chuyển hai chuyến xe, đến Bệnh viện Nhân dân.

Trước đó cô gọi điện cho bác sĩ Đặng, khi cô đến phòng khám, cô lấy máy tính xách tay từ bác sĩ Đặng.

"Sức khỏe hồi phục thế nào ?" Bác sĩ Đặng nhẹ nhàng hỏi.

Kiều Nam gật đầu, "Đã khỏe , cảm ơn bác sĩ Đặng."

"Cơ thể của cô... Kiều Nam cô còn trẻ, hãy nắm bắt cơ hội , mặc dù hy vọng m.a.n.g t.h.a.i nhỏ, nhưng ."

Kiều Nam im lặng gật đầu, đó bác sĩ Trình kê t.h.u.ố.c đông y cho cô, khi uống cô vẫn đau bụng kinh đến c.h.ế.t sống , cũng cảm thấy gì khác biệt.

Tuy nhiên, bây giờ cô tạm thời còn quan tâm đến chuyện sinh con nữa.

Cô rốt cuộc thể ở mãi trong Lương công quán.

Và tương lai...

Cô lắc đầu trong lòng, bây giờ lúc nghĩ đến những chuyện .

Bên ngoài bệnh nhân gõ cửa, Kiều Nam kéo khẩu trang lên, : "Bác sĩ Đặng bận , đây."

khỏi phòng khám, rẽ cầu thang, xổm ở góc, mở máy tính, kết nối mạng dây của bệnh viện, vội vàng mở hộp thư điện tử.

— Không .

Không một bức thư nào.

Cô dựa bức tường lạnh lẽo từ từ thở một , vành mắt đỏ hoe.

Tại , gọi điện cho bà ngoại, nhưng liên lạc với cô?

Nếu thực sự đang theo dõi hành động của họ, thì làm gì để lôi ?

mà—

Một ngay cả con gái cũng hãm hại, cô còn quan tâm đến điều gì nữa?

TRẦN THANH TOÀN

Kiều Nam hít sâu một , nén suy nghĩ lòng, những chuyện cần tính toán lâu dài.

Cô bỏ máy tính ba lô, dậy rời .

Sau đó thăm Ngôn Tây.

Ngôn Tây sự giúp đỡ của Dr.Allen đổi nhiều, cô bé gọi tên Kiều Nam, mỉm với Kiều Nam, trong mắt ánh sáng.

Điều hơn nhiều so với đây.

"Cảm ơn Allen, nếu , Ngôn Tây sẽ hồi phục nhanh như ." Kiều Nam cảm kích .

Allen mỉm : "Cô bé là một bệnh nhân hợp tác, theo cách của các bạn, việc ít công to, đúng ?"

Kiều Nam nhịn , "Phải là việc ít công to."

Allen sảng khoái, đó hỏi: "Tôi thể mời cô uống cà phê ? Trò chuyện với cô về tình hình của bạn cô."

"Phải là mời mới đúng, đối diện bệnh viện quán cà phê, ?"

"Tất nhiên."

Quán cà phê gần bệnh viện đương nhiên thể sánh bằng những nơi sang trọng khác, nhưng Allen rõ ràng là một tùy hứng, tính cách , dịu dàng.

Kiều Nam hỏi nhiều chuyện về Ngôn Tây, Allen tỉ mỉ, gặp vài thuật ngữ chuyên ngành còn cẩn thận giải thích cho cô.

Ngay khi Allen xong, cửa quán cà phê mở , chuông gió trong cửa một làn gió thổi lên, kêu leng keng ngừng.

Lúc quán cà phê nhiều , nên tiếng mở cửa lớn, Kiều Nam thấy đàn ông đẩy cửa bước .

Cô theo bản năng dậy, nhưng Allen đối diện giữ lấy mu bàn tay cô, cô với vẻ áy náy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nang-la-anh-sao-giua-nhan-gian-uepl/chuong-104-anh-cho-ngay-em-den-tim-anh.html.]

"Kiều, là Văn Châu gặp cô, còn cách nào khác, là lừa cô."

Kiều Nam lập tức lừa, nhưng thể nổi giận với Allen, chỉ lạnh lùng Dụ Văn Châu đang sải bước dài tới.

Anh như hề chút chột nào, một cách thẳng thắn cô, khiến cô càng thêm tức giận.

"Dụ thiếu gia tối qua chơi đủ trò ?"

Dụ Văn Châu đến phía Allen, tay đặt lên lưng ghế, dùng tiếng Anh bảo Allen .

Allen Kiều Nam một cách bất lực, "Xin ."

Sau khi , Dụ Văn Châu mới xuống, hề quá lời khi rằng, từ khi xuất hiện, quán cà phê bình thường bỗng chốc trở nên rực rỡ.

Dưới sự tôn lên của , nó cũng trở nên cao cấp hơn.

Anh chống cằm bằng một tay, chằm chằm khuôn mặt tì vết của Kiều Nam ở cự ly gần, "Vẫn còn giận ?"

Giọng điệu vẻ mập mờ.

Kiều Nam biểu cảm, gì.

Anh thở dài một tiếng, "Em chặn điện thoại của , thể gọi cho em, Lương công quán đến, nên mới dùng cách ."

"Em hỏi làm em sẽ đến tìm Allen ? Bởi vì hôm nay tài xế của Lương Phi Thành là em, em chắc chắn thời gian ngoài."

"Tôi thời gian ở đây suy luận." Kiều Nam lạnh lùng .

Dụ Văn Châu , ánh mắt lấp lánh, "Quả nhiên vẫn còn giận ."

Anh đột nhiên đưa tay , véo má Kiều Nam, nhưng thấy dái tai hôn tối qua đỏ bừng, sắc mặt trầm xuống.

gì.

Mà là chuyển đề tài, "Anh Tam Giác Vàng một chuyến, thể lâu, trong thời gian nếu chuyện gì em thể gọi cho , bất kể chân trời góc bể, điện thoại của đều mở vì em."

Nếu những lời để các cô gái khác thấy, nhất định sẽ cảm động vô cùng.

Kiều Nam chỉ ngẩn , Tam Giác Vàng là một khu vực bí ẩn, nơi đó lính đ.á.n.h thuê tụ tập, Dụ Văn Châu đến đó làm gì?

nhiều hơn vẫn là vẻ mặt biểu cảm, "Anh chơi trò gì?"

Dụ Văn Châu đỡ trán, ngón tay thon dài đẽ đặt lên giữa lông mày, mất tiếng: "Em xem nhiều chuyện bé chăn cừu ?"

"Ai bảo còn đáng sợ hơn sói."

"Vậy tìm viên ngọc trai hơn tối qua cho em, em tin ? Lương Phi Thành đúng một câu, cặp ngọc trai đó quả thật xứng với em."

Thấy bắt đầu nhảm, sự kiên nhẫn của Kiều Nam cạn kiệt.

Dụ Văn Châu đặt tay xuống, đặt lên mu bàn tay cô, sắc mặt nghiêm túc và nghiêm nghị từng , "Nói thật với em."

"Tôi cũng thật, , cứ từ từ chơi." Kiều Nam rút tay dậy, về phía cửa.

Dụ Văn Châu cúi đầu , nghiêng bóng lưng cô, từ từ mở miệng : "Kiều Nam, lẽ lừa em nhiều , nhưng tối qua một câu lừa em, chờ ngày em đến tìm ."

Câu thích cô, quả thật là xuất phát từ tấm lòng của .

Kiều Nam dừng bước, đầu , "Tôi sẽ bao giờ tìm ."

Lương Phi Thành là hang rồng, Dụ Văn Châu là hang hổ, một Lương Phi Thành suýt lấy mạng cô.

cần trêu chọc một sâu lường như Dụ Văn Châu.

"Đừng sớm quá," Dụ Văn Châu sải bước dài đến mặt cô, cúi đầu, tầm mắt ngang với cô, một cách phong hoa tuyệt đại: "Anh thích nhất khác vả mặt."

"Vậy thì trùng hợp , bao giờ vả mặt." Kiều Nam lùi hai bước.

khi cô kéo cửa kính quán cà phê , giọng của Dụ Văn Châu vang lên: "Tô Di hình như chút vấn đề, em tự cẩn thận, chuyện gì đừng trêu chọc cô ."

Nghĩ đến tối qua bóp cổ cô, trong tình huống đó cô thậm chí còn giãy giụa, ánh mắt c.h.ế.t lặng, là một bình thường sẽ .

Kiều Nam nắm tay nắm cửa dừng , mặt nghiêng lạnh lùng, một lời, buông tay, bước ngoài, chuông gió phía kêu leng keng ngừng.

Loading...