Nhân lúc lỏng tay, lập tức vùng , chạy thẳng về phía cổng.
Trần Túc mang cho một chiếc bánh nhỏ.
Hai đứa cạnh bậc thềm.
Tôi đang cầm nĩa, bỗng dừng , sang :
“Cậu vì đến muộn mấy phút ?”
Trần Túc chống khuỷu tay lên đầu gối, lười biếng ngẩng mắt:
“Sao?”
“Tôi Lục Tuấn Bạch chặn .”
Diệu Linh
Cậu lập tức thẳng dậy.
Tôi như thấy, ăn một miếng bánh chậm rãi:
“Cậu bảo cho thêm một cơ hội.”
“Còn … thích hơn .”
“Vớ vẩn.” Trần Túc bật .
“Cậu mà bằng thí…”
Nói nửa câu, như nhận điều gì, lập tức mím môi, nữa.
Tôi chợt hiểu , gật gật đầu, thẳng mắt :
“Cậu thích ?”
Trần Túc luống cuống đầu .
chính vì … để lộ rõ đôi tai đỏ bừng của .
Cậu khẽ ho một tiếng, .
“Cậu… tự là .”
“Cái tính là tỏ tình .”
“Tôi… vẫn định tỏ tình.”
Tôi đưa tay chọc nhẹ lọn tóc dựng lên đầu .
“Tại ?”
Trần Túc xuống đất, giọng điệu mang theo sự kiên định riêng của tuổi trẻ:
“Tôi … cũng ở .”
“Hiện tại đúng là bằng cái thằng họ Lục , nếu ở bên … chỉ phí thời gian của thôi.”
“Tôi nghỉ học , ký hợp đồng với một câu lạc bộ đua xe.”
“Đợi khi giành giải đầu tiên , Lâm Nại.”
Cậu cuối cùng cũng ngẩng lên , ánh mắt trầm tĩnh mà dịu dàng.
“Đến lúc đó, sẽ thấy rõ tương lai của … cũng tư cách bên cạnh .”
Nếu lúc rằng hề coi thường , rằng bây giờ ở bên cũng … thì sẽ phá hỏng tất cả.
Theo đuổi mục tiêu của … vốn là một chuyện đáng quý.
Vì , chỉ xích gần hơn một chút, khẽ :
“Vậy cố lên nhé.”
Tôi vô tình thấy chiếc dây buộc tóc cũ cổ tay , liền tháo xuống.
Rồi đeo chiếc dự phòng tay cho .
“Trần Túc.”
“Ừ?”
“Cứ từ từ thôi, đừng vội.”
“Chúng còn , nhiều thời gian mà.”
19
Một ngày nào đó năm lớp 12, cô giáo tiếng Anh gọi lên văn phòng, báo rằng giành giải Nhì trong cuộc thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mua-dong-khong-den-nua/chuong-9.html.]
Lục Tuấn Bạch… giải.
Bởi vì bỏ thi, còn tư cách thi nữa.
Sau khi chia tay, Hứa Chi suy sụp một thời gian dài.
Cho đến một hôm suýt gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, gia đình mới thật sự chú ý, đưa cô khám tâm lý.
Từ đó cũng chuyện liên quan đến Lục Tuấn Bạch.
Mẹ Hứa Chi nhiều đến trường làm ầm lên, túm cổ áo mắng.
Lần cuối cùng, Lục Tuấn Bạch thấy bà … còn bật .
Một cước đá lật bàn.
“Tôi học nữa, ?”
“Giờ bà hài lòng chứ?”
Cậu nam sinh từng luôn trong top 5 khối… cứ thế bỏ học.
Lần gặp , là một hôm tan học, ngang qua một quán karaoke.
Lục Tuấn Bạch mặc đồ kiểu công nhân, tóc nhuộm nâu nhạt, chiếc khuyên tai lóe sáng đến chói mắt.
Xung quanh là một nhóm , say khướt mà ồn ào.
“Anh Bạch của bọn tao, tụi mày , đây từng nhất khối mấy đấy!”
“Đỉnh thật đấy!!!”
Lục Tuấn Bạch , châm một điếu thuốc, dáng vẻ lười nhác.
“Thì ích gì?”
Câu khiến cả đám ầm lên.
“ đúng đúng! Anh Bạch chuẩn!”
Cậu cúi đầu phủi tàn thuốc, lúc ngẩng lên thì bất chợt chạm ánh mắt .
Hai giây , là dời mắt , thản nhiên sang phía .
Bước chân hề dừng , lướt qua như xa lạ.
Mỗi … đều quyền chọn một con đường riêng cho cuộc đời .
Không ai tư cách phán xét.
Tôi chỉ thấy may mắn…
Cậu thiếu niên từng năng cục cằn, suốt ngày đòi đ.á.n.h , thích làm “đại ca” như Trần Túc…
Giờ đây đang từng bước, từng bước đúng hướng.
Tương lai của …
Chỉ cần thôi… cũng thấy rực rỡ .
20
Ngày Trần Túc đầu tiên giành giải ở một giải đấu cấp quốc gia… cũng đúng là ngày nhận giấy báo trúng tuyển.
Tôi thi đúng sức, đỗ một trường 211 khá trong tỉnh.
Tôi máy tính, xem livestream của cuộc thi đó.
Sau phần thi, trong buổi phỏng vấn, mấy chiếc micro đồng loạt đưa về phía Trần Túc.
Cậu xách mũ bảo hiểm tay, tóc đen trán còn lấm tấm mồ hôi.
“Xin hỏi, điều gì giúp bạn vượt qua quãng thời gian tập luyện gian khổ?”
“Là… cái đầu yêu đương của .”
Câu trả lời khiến mấy phóng viên bật .
Cậu ngẩng đầu thẳng ống kính, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
“Bởi vì khi thích một … thì cố gắng để ngang hàng với đó.”
(Hết)