"Tần tiểu thư, xin hỏi cô phản hồi gì về lời cáo buộc của Tô tiểu thư ?"
"Lục thiếu thực sự dùng tiền của bạn gái cũ để lấy lòng cô ?"
"Hôn ước của cô và Lục thiếu liệu vì mà ảnh hưởng ?"
Câu hỏi của các phóng viên cái sắc bén hơn cái .
Sắc mặt Tần Phi trắng bệch như tờ giấy, cô trận thế làm cho hoảng sợ.
Cô với ánh mắt như cầu cứu.
chỉ lạnh lùng .
Đây là điều cô đáng nhận.
Khi cô dùng tâm huyết của để đe dọa , thì nên nghĩ đến việc sẽ kết cục .
"Cút hết cho !"
Một tiếng quát giận dữ vang lên, Lục T.ử Ngôn một nhóm vệ sĩ vây quanh, rẽ đám đông .
Anh bước tới mặt , ánh mắt u ám như nhỏ nước.
"Tô Vãn, cô hài lòng chứ?"
Anh cởi áo khoác vest, choàng lên Tần Phi đang vững, ôm cô lòng bảo vệ.
Hình ảnh đó đ.â.m mắt đau nhói.
"Lục T.ử Ngôn, trả đồ cho ." Tôi gằn từng chữ.
Anh lạnh một tiếng.
"Đồ của cô? Cô đồ gì ở đây?"
"Bức 'Phượng Xuyên Mẫu Đơn'."
"Ồ, cái đó ." Anh hờ hững , "Tần Phi thích, cho vứt ."
Vứt .
Anh một cách nhẹ nhàng như thế.
Tôi cảm thấy bộ m.á.u trong như đông cứng ngay khoảnh khắc đó.
"Lục T.ử Ngôn, là đồ khốn!"
Tôi lao lên, giơ tay tặng cho một cái tát.
cổ tay siết chặt.
"Quậy đủ ?" Anh hạ thấp giọng, cảnh cáo bên tai , "Còn quậy nữa, sẽ khiến cô biến mất khỏi Hải Thành ."
Lực tay mạnh, cổ tay nhanh chóng đỏ hằn lên một vòng.
"T.ử Ngôn, thôi bỏ ." Tần Phi kéo tay áo , giọng mang theo tiếng , "Chúng thôi, em ở đây nữa."
Lục T.ử Ngôn cuối, ánh mắt đó tràn đầy sự cảnh cáo và chán ghét.
Sau đó, ôm Tần Phi, sự hộ tống của vệ sĩ, xuyên qua đám đông, thèm ngoảnh đầu mà rời .
Đám phóng viên ngay lập tức vây lấy .
Tôi hít một thật sâu, gạt đám đông , rời khỏi tòa nhà Lục Thị.
Tôi về nhà.
Tôi đến một khu chợ đồ cũ ở ngoại ô thành phố.
Dành cả buổi chiều, săn một chiếc máy khâu kiểu cũ và một ít vải vụn.
Buổi tối, về căn nhà lạnh lẽo .
Tôi thuê một phòng livestream nhỏ mạng.
Dựng điện thoại lên, mở trực tiếp.
Không làm , bộ lọc.
Tôi để mặt mộc xuất hiện ống kính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mon-qua-tang-tra-nam/chuong-3.html.]
"Chào , tên là Tô Vãn, là một thợ thêu."
"Từ hôm nay, sẽ ở đây kể cho một câu chuyện."
"Một câu chuyện về sự phản bội và hồi sinh."
"Tên của câu chuyện là 'Tốt mã giẻ cồ'."
Phòng livestream ban đầu chỉ lèo tèo vài .
Tôi để ý, tự bắt đầu kể.
Từ việc quen "sinh viên nghèo" Lục T.ử Ngôn như thế nào, đến việc tiết kiệm chi tiêu để tài trợ cho .
Tôi nhắc đến tên thật của , chỉ dùng "L " để thế.
những hồ sơ chuyển tiền đó, những bức ảnh thức đêm thêu thùa đó, những dòng tin nhắn thề non hẹn biển đó, đều đang âm thầm kể lể nỗi oan ức và bất mãn của .
"Hôm nay, chúng hãy thêu một bức 'Khô mộc phùng xuân' (Cây khô gặp mùa xuân)."
Tôi lấy kim chỉ , bắt đầu thêu từng mũi ống kính.
Số trong phòng livestream tăng dần lên.
Bình luận cũng bắt đầu nhiều hơn.
"Chị gái tội nghiệp quá, gặp tra nam thế kỷ !"
"L đúng là hạng chẳng gì, lừa tiền lừa cả tình!"
"Ủng hộ chị gái! Đập c.h.ế.t gã tra nam đó !"
Livestream của nổi tiếng .
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, lượng fan của từ con đơn vị tăng lên hàng trăm nghìn.
Mỗi tối, đều vô túc trực trong phòng livestream để kể chuyện về "L ", xem thêu những tác phẩm mang ngụ ý sâu xa.
"Khô mộc phùng xuân", "Niết bàn", "Hướng t.ử nhi sinh" (Từ cái c.h.ế.t tìm sự sống).
Mỗi một tác phẩm đều dồn nén bộ cảm xúc của .
Cửa hàng trực tuyến của cũng mở , đồ thêu lên kệ vét sạch trong vài giây.
Rất nhiều nhắn tin riêng cho , rằng câu chuyện của tiếp thêm sức mạnh cho họ.
Cũng nhiều chia sẻ trải nghiệm kẻ tồi tệ lừa dối trong phần bình luận.
Tôi trở thành "hốc cây" tâm sự của nhiều cô gái đang thất ý.
Tất cả chuyện , Lục T.ử Ngôn thể nào .
Anh đến tìm nữa.
, chắc chắn đang qua màn hình, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hôm đó, khi đang livestream, một tài khoản ID "Chỉ cần là Phi" tặng cho mười món quà "Lâu đài Carnival".
Cả phòng livestream sôi sục hẳn lên.
Tôi , đó là Tần Phi.
Cô đăng một dòng bình luận.
"Tô Vãn, cô thắng ."
Ngay đó, cô nhắn tin riêng cho .
"Gặp mặt một lát ."
Tôi đồng ý.
Chúng hẹn ở một quán cà phê.
Cô trông tiều tụy hơn nhiều so với gặp , mắt quầng thâm nhàn nhạt.
"Rốt cuộc cô thế nào?" Cô thẳng vấn đề.
"Lấy những gì thuộc về ."
"Tiền ? Tôi đưa cho cô." Cô lấy từ trong túi một tấm séc, đẩy đến mặt , "Một triệu tệ, đủ ?"