Tại còn tìm cách níu kéo , tiếp tục lừa dối ?
Để lạnh lùng đau khổ?
"Nhan Khê, xin ..."
Chu Huống sực tỉnh ngay lập tức: "Anh... uống rượu , năng bừa bãi."
Hắn chẳng màng đến vết thương tay, vội vàng giải thích: "Những lời đó đều thật lòng ."
Tôi nhẹ nhàng nâng bàn tay đang chảy m.á.u của lên.
Nhìn những vết thương rách da hở thịt, đan xen .
Lòng đầy nghi hoặc: "Chu Huống, rốt cuộc còn yêu ?"
Hắn đôi mắt thờ ơ của , bàn tay hoảng loạn đến mức run rẩy.
"Nhan Khê, yêu em."
"Anh thực sự yêu em."
Hắn lặp lặp hết đến khác.
Dường như là đang tự thôi miên chính .
Mạnh Vãn Tình đợi thêm nữa, cô gửi tin nhắn cho .
"Chu Huống lúc ... chắc là về đến nhà nhỉ?"
"Chúng đ.á.n.h cược ."
"Cược xem sẽ lập tức tìm ngay bây giờ."
Điện thoại của Chu Huống đột nhiên rung lên một cái.
Hắn cúi đầu lướt qua màn hình, sắc mặt đại biến.
"Nhan Khê, công ty xảy sự cố đột xuất, đích điều phối."
Mắt đỏ hoe, đưa lời ám chỉ cuối cùng với .
"Lại là công ty ở Bắc Thành ?"
"Anh thể... đừng ?"
Sắc mặt Chu Huống lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Nhan Khê, em tưởng lắm ?"
"Mỗi ngày đều đối mặt với áp lực từ hội đồng quản trị, sự biến động của thị trường, mệt lắm ."
"Em hiểu gì cả thì đừng gây thêm rắc rối nữa."
Hắn sải bước nhanh ngoài, vội vàng đuổi theo.
Dùng sức nắm lấy cổ tay : "Ít nhất cũng băng bó vết thương , ?"
Tôi đúng là một vợ chu đáo.
Dù rõ sự phản bội của chồng, rõ đang vội vã chạy đến bên một phụ nữ khác.
Vậy mà vẫn hèn mọn lo lắng cho vết thương của .
Để , khi Chu Huống đột nhiên nhớ khoảnh khắc .
Tim chắc hẳn sẽ đau lắm nhỉ?
“Nhan Khê, đừng quậy nữa.”
Chu Huống dùng lực hất tay , thèm ngoảnh đầu : “Em điều một chút , đừng làm thêm phiền lòng.”
Anh thấy, ngã mạnh xuống đất.
Giữa hai chân , một dòng suối đỏ tươi đang từ từ rỉ .
Camera trần nhà lặng lẽ ghi bộ cảnh tượng .
Tôi vươn tay trong vô vọng, theo bóng lưng , cất tiếng gọi tên hết đến khác: “Chu Huống... Chu Huống...”
Tôi ôm lấy bụng , run rẩy bấm điện thoại của .
đều dứt khoát cúp máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mo-am-dao-dien/chuong-4.html.]
“Con ơi... con của ...”
“Ai cứu con với?”
Tôi òa lên nức nở.
Khóc cho ba năm thanh xuân lãng phí một cách vô ích.
Khóc vì yêu sai , tin nhầm .
Tôi đang trả giá cho sự ngu ngốc của chính .
Thế nhưng, Chu Huống.
Anh nhất định đau cùng mới .
Xe cấp cứu đưa .
Đứa trẻ giữ .
Tôi từ chối nhập viện, kiên quyết đòi về nhà.
Tôi lấy đoạn video mật mà Mạnh Vãn Tình gửi đến, chiếu lên màn hình lớn trong phòng khách, cho phát lặp lặp .
Tôi bày phiếu khám thai, thỏa thuận ly hôn, giấy chứng nhận sảy thai, cùng với những tin nhắn khiêu khích của Mạnh Vãn Tình, tất cả trải rộng bàn .
Mỗi một thứ đều giống như một lưỡi d.a.o tẩm độc.
Nó cắt xẻ da thịt , giờ thì đến lượt nếm trải nỗi đau .
Làm xong tất cả, kéo vali, nhẹ nhàng khép cửa .
Mạnh Vãn Tình gửi tin nhắn đến.
Nói rằng máu.
Trán của con trai cũng cẩn thận ngã trầy xước.
Thằng bé đang t.h.ả.m thiết.
Những câu hỏi và nước mắt của Nhan Khê khiến Chu Huống cảm thấy tội và chột .
Hắn khao khát trốn chạy ngay lập tức.
Thế là Hắn vớ lấy áo khoác, vội vã chạy đến Bắc Thành.
Sau khi bác sĩ kiểm tra, rằng cơ thể của Mạnh Vãn Tình cả.
Hiện tượng m.á.u ở giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ là bình thường.
Vết thương trán đứa trẻ cũng băng bó cẩn thận.
Hai con họ vây quanh Hắn.
Nói những lời nịnh nọt và lấy lòng lặp lặp .
Chu Huống cảm thấy chán ghét.
Hắn nhanh chóng về.
Dù thì gần đây tâm trạng của Nhan Khê định.
Mạnh Vãn Tình cho Hắn .
“Em còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà, ở với em thêm chút nữa ?”
“Cái ở nhà ... chẳng sinh nở , về cũng bằng thừa.”
“Hơn nữa, con trai chúng cũng nỡ xa .”
Chu Mộc lập tức ngẩng đầu lên.
Dùng tông giọng nũng nịu tập luyện vô , kéo dài giọng một cách mềm yếu.
“Ba ơi —— đừng mà!”
“Chơi với con , con ba ở với con ——”
Chu Huống bộ dạng của đứa trẻ, trong lòng bỗng dưng bùng lên một ngọn lửa vô danh.
Một đứa trẻ như , cô nuôi dạy thành kiểu mặt khác mà sống, cố tình lấy lòng như thế .